Truyện dài

Đời người là một hành trình… Dài ngắn khác nhau. Không phải ở thời gian, mà còn tùy vào con đường…

Truyện ngắn

Mỗi một giai đoạn cuộc đời qua đi với thời gian, nhưng cái ta trải qua cứ ở lại… Đó là ký ức… Nó giống một khoảng sâu thăm thẳm… Cứ muốn giữ lại… giữ lại…

Tản văn

Tôi thích sự mượt mà của tản văn. Đi bộ dưới trời mưa phùn, Cơn mưa Thu hiu hắt, cái lạnh the thắt từng cơn gió và ta nhớ một lần cùng ai đó nắm tay… Cùng ai đó nhường nhau một chiếc khăn ấm. Một trái bắp nướng ăn chung. Nhẹ nhàng phải không bạn?

Thơ

Một giọt mưa. Một chiếc lá rơi một bóng hình mơ hồ trở về trong trí, qua chiều bâng khuâng gợi nhớ… Và thế là con chữ lao xao…

Consequat

Ipsum dolor sit amet

Etiam

Feugiat amet tempus

TỰ TÌNH THÁNG NĂM.

Bên ngoài trời đang mưa. Cơn mưa tháng năm cứ rơi đều qua mái tôn một âm điệu trầm buồn trong khoảng chập choạng tối… Tôi liên tưởng tới những con đường.Con người đang đi trên những con đường đó. Gió… Mưa… Rét mướt… Mỗi người một ngã rẻ khác nhau. Ai cũng có những bước nắng mai rồi đến chiều hôm…Bước về phía trước, trở về nơi chốn của mình với những yêu thương. Biết ban tặng và biết tạ ơn…!

Tôi cũng như các bạn. Có con đường của mình. Có những yêu thương, hạnh phúc và đau khổ của mình… Tôi đã đi một con đường dài. Hành trình đó tưởng chừng không vượt qua nỗi…

Facebook

(000) 000-0000 12387

Instagram

Argentina