DỐC TÌNH

DỐC TÌNH

Truyện Ngắn

Hôm nay về trễ. Đầu chếch choáng hơi men làm ông mất thăng bằng. Đứng tựa vào bờ tường trước nhà, ông hít thật sâu rồi thở ra cho bớt mùi rượu. Bầu trời đêm khuya, lắng sự ồn ào của ngày thật dễ chịu. Ông nhìn thấy vầng trăng khuyết len lén nhìn e thẹn. Một khuôn mặt đàn bà thấp thoáng với đôi mắt như giấu nỗi buồn, nhưng khi cười ánh mắt đó sáng lên tinh nghịch… “Hôm nay mình làm sao vậy?” Ông lắc đầu xua đi hình bóng vừa qua… Chỉ là một khách hàng…

Công việc cuốn hết thời gian của ông. Đôi lúc thèm được nghỉ ngơi hoàn toàn. Ngủ một giấc thật sâu, tắt hết mọi tín hiệu, nhưng không thể…

Ông nhớ tới vợ! Đứa con gái duy nhất! Cô bé sanh ra nhỏ xíu nhưng càng lớn cá tính mạnh mẽ như một tia nắng… Họ là tất cả. Ông chăm chỉ làm việc để lo cho gia đình, nhất là vợ, từ khi sanh con gái, sức khỏe không còn như trước.

Hôm nay là sinh nhật vợ. Ông muốn dành cho vợ sự ngạc nhiên. Xếp lại công việc, muốn tự mình mua quà sinh nhật, ông đi qua hết bao nhiêu con đường, cửa hàng, vẫn không tìm được món quà vừa ý. Chợt nhớ khu chợ ngày xưa… Nơi lần đầu mua quà tặng vợ… Một chợ quê… Trong đầu ông hình ảnh thời thanh xuân hiện về… Người con gái nề nếp, dịu dàng. Ba là một nhà giáo nên chịu ảnh hưởng sự giáo dục khắt khe. Bạn bè quen gọi cô là “phụ nữ cũ”… Sự khó khăn đó càng kích thích bản năng chinh phục của một chàng trai. Cuối cùng ông cũng thở phào khi được vợ. Cuộc sống vợ chồng hạnh phúc ở mức an toàn. Vợ ông là thục nữ… Nhưng sự chừng mực của nàng đôi lúc cho ông cảm giác lặng quá…

Là nhà kinh doanh, nét nhạy cảm tâm hồn nghệ sỹ bên trong khiến tính cách của ông không lạnh máu như đồng tiền… Đam mê thời trẻ của ông là ca hát và viết lách… Bây giờ ông đi con đường kinh doanh. Ông nghĩ: Ta thực sự thoải mái đi tới khi chọn đôi giày vừa chân… Sự cưỡng cầu không bao giờ đi đến cuối con đường. Ông khẽ mỉm cười với ý nghĩ: “Mình cũng có khiếu kinh doanh ấy chứ!”

Rảo qua khu chợ. Bước chậm qua từng gian hàng. Ông đứng lại trước nơi bán đồ trang sức phụ nữ. Giữa những lấp lánh hoa màu, ông nhìn thấy chiếc kẹp tóc nằm khiêm tốn trong cái rổ không được trưng bày. Cầm lên xem. Chiếc kẹp chỉ có một cái hoa tím nhỏ trên nền xanh như màu cỏ non. Lần đầu tặng quà cho vợ, chiếc kẹp với mái tóc dài ở lại trong tâm trí ông đến bây giờ.

Ông thích thú với món quà. Trở về nhà với tâm thái thật vui. Những dịp như thế này, ông muốn một không gian vừa đủ… Muốn dành thời gian cho người thân hơn là sự xao lãng, náo nhiệt của những bữa tiệc… Một không gian ấm cúng! Ông hài lòng khi nhìn thấy niềm vui trong mắt vợ và con gái…

Một ngày dài với công việc. Ông sực nhớ tới cái hẹn tân gia của một khách hàng. Bữa tiệc chỉ là cái cớ để mở rộng quan hệ làm ăn. Những hợp đồng… Có lẽ ông là người đến muộn. Không khí náo nhiệt với những tiếng chúc mừng. Ông bước vào với sự đon đả mời chào của chủ nhà. Cầm ly rượu trên tay, bước ra ban công tìm chút khí trời thoáng đãng, ông chợt khựng lại! Không phải chỉ mình ông chán không khí náo nhiệt… Nàng đứng đó! Người phụ nữ giấu nỗi buồn sâu tận đáy mắt… Một mình với ly rượu trên tay ngắm trời đêm và lắng nghe gió thì thầm tâm sự. Ông bất ngờ khi gặp lại nàng. “Chào cô!” Có lẽ bị cắt ngang dòng suy nghĩ khiến nàng giật mình. Một thoáng bối rối, nàng lấy lại tự tin, khẽ cười: “Chào anh!” Ánh mắt đó lại sáng lên như thầm nói: “Chào người lạ! Anh hãy đứng yên đó…”

Ông như bị bắt tại trận những suy nghĩ bối rối khi nhìn người phụ nữ đẹp. Những đối thoại không đầu không đuôi. Hình ảnh đi qua trước mắt như vì sao giữa trời đêm. Xa tít ánh đèn phố thị, đến cơn gió thoảng qua se lạnh… được ông và nàng mời đến dự bữa tiệc hai người… Họ cảm giác đồng điệu trong suy nghĩ với cảm xúc nho nhỏ… như đã quen nhau từ rất lâu…

Đã đến lúc phải nhập cuộc với mọi người. Ông lên tiếng: “Tôi có vinh dự gặp lại cô không?” Nàng nhìn ông và trao danh thiếp. Nàng đi rồi ông vẫn còn đứng đó. Lần đầu trong bữa tiệc với khách hàng ông không nói chuyện công việc… Khẽ mỉm cười… Ly rượu hôm nay làm ông say…!

Nhân gian rộng lớn. Con người như những hạt bụi bay ngang qua nhau. Trên mỗi hành trình đều có duyên nợ riêng. Cuộc đời ông. Con đường của ông. Hình như có người đứng đó chờ đợi. Đến một thời điểm nhất định. Ông đã gặp nàng…

Tình yêu của ông và nàng vẫn là một rung cảm thật sâu, thật đầy. Ở nàng… không chỉ có ngoại hình đẹp mà còn chứa đựng một nội tâm phong phú. Một sự cứng rắn bản lĩnh nhưng cũng thật dịu dàng. Ông ngỡ mình say nắng… Nhưng sự chân thành ở nàng gợi lên trong ông một chữ thật. Con đường ngắn nhất đi đến trái tim vẫn là chân tình…

Có những đêm nằm bên cạnh vợ. Nhìn cô ấy với giấc ngủ mệt nhọc, ông thấy thương vợ thật nhiều. Cảm giác có lỗi khiến tâm tư ông nặng nề. Cuộc sống này vẫn còn đó một khoảng trống. Đó là sự đồng điệu giữa vợ chồng. Ông chợt nhận ra tại sao mình mải mê với công việc. Ông làm tất cả những gì tốt nhất cho gia đình để bù vào khoảng trống đó… Nhưng hình như không phải! Ông muốn chối bỏ và cho rằng mình quá nhạy cảm… Cho đến khi ông gặp nàng. Khoảng trống đó được lấp đầy. Người đời luôn lấy tính dục để lên án đàn ông khi có người thứ ba… Nhưng thật ra đó không phải là tất cả…

Người đàn ông luôn có những đam mê, ước mơ riêng mình, cần được chia sẻ, động viên. Muốn được một ai đó lắng nghe những khao khát bên trong, cùng đi vào vùng suy tưởng. Người đó có phải chăng là vợ? Nếu điều đó thực sự không có giữa hai người. Tình yêu và hạnh phúc sẽ mòn đi. Cô đơn len lỏi… chỉ còn đứa con làm cầu nối. Hai người như hai tinh cầu song song…

Ông trăn trở trong đêm với suy nghĩ mông lung…

Yêu thương dành cho vợ và con như sự mặc định. Ông không muốn mất đi… Còn nàng thì sao? Nàng đã cho đi và nàng có quyền đón nhận… Ông có thời gian dành cho nàng không? Ông đã để nàng phải chờ đợi… Như thế có công bằng với nàng không? Đến với nàng không chỉ nàng, bên trong ông còn một thôi thúc khát nhớ quay quắt… nhưng luôn luôn bị lảng tránh… Ông và nàng đã thua cuộc. Trong khoảnh khắc Yêu thương tan vào nhau như đất trời…

Chiều cuối tuần. Ông hủy tiệc nhậu của khách hàng, muốn về nhà sớm với vợ và con. Con gái nhảy cẩng mừng ba về. Ông thấy niềm vui trong mắt vợ: “Hôm nay anh về sớm!”. “ Không muốn anh về sớm sao?” Ông khẽ cười, hôn lên trán vợ. Đứa con gái đu tay ba: “Ba chưa hôn con!” Ông bật cười lớn: “Lớn rồi còn nhỏng nhẻo”…

Ông chợt nhận ra hạnh phúc phải từ hai phía, chia xa một nửa cũng đủ đọa đày…

Ông muốn ngày gần đây nói hết với vợ như một lời thú tội. Hạnh phúc đó không thuộc về ông. Ông đã tham lam. Bản thân ông cũng thật đáng thương… Nhìn vợ con hạnh phúc, sâu thẳm vẫn là nỗi buồn! Ông cười chua chát… Còn đau khổ ông gieo cho người khác thì sao!?

Một chiều xong việc. Ông ngả người ra ghế tựa, đầu óc và thể xác mệt mỏi. Ông nhớ nàng… Thử cảm giác xa nàng mãi mãi làm tim đau nhói. Ông mơ màng thấy mình đang trôi bồng bềnh trên những thứ không định dạng được. Đến gần thì con người và sự vật cứ lùi xa… Ông chơi vơi giữa tầng đau khổ và hạnh phúc. Dưới một khoảng trống không điểm tựa khiến ông ngợp. Ông níu vào chính sự cô đơn của mình và thét lên… rồi bật dậy mồ hôi lấm tấm trên trán…

Mặc áo khoác mang chiếc cặp định bước ra, điện thoại reo, ông dừng lại bắt máy. Cuộc gọi bất ngờ khiến ông căng thẳng: “Tôi muốn gặp ông. Không đến ông sẽ hối hận. Địa chỉ tôi sẽ nhắn qua tin.”

Kèm theo cuộc gọi là những tấm hình chụp ông với nàng. Ông ngồi bệt xuống ghế. Định thần một lát…

Ông đến quán cà phê theo địa chỉ đã cho. Chiếc bàn số năm theo yêu cầu. Một người lạ ngồi chờ sẳn. “Nếu ông không muốn vợ ông biết mối quan hệ này, hợp đồng làm ăn với công ty X bao nhiêu năm qua phải nhường lại cho hắn.”

Người gặp ông chỉ là một kẻ được sai khiến. Những cuộc điện thoại sẽ tiếp tục khống chế ông trong những ngày tới…

Ông trở về lòng trĩu nặng. Đêm! Ông thốt lên! Đêm của vạn vật là sự nghỉ ngơi. Sự yên tĩnh khởi đầu một ngày mới. Có phải đêm cuộc đời ông chừng như buông xuống với những rối rắm khó tháo gỡ…

Ông rít một hơi dài, điếu thuốc cháy trên môi. Ông quyết định nói với vợ tất cả…

Người vợ ngồi lặng như một pho tượng khi nghe ông nói. Phải chi ông nhìn thấy vợ mình khóc lóc, đập phá lại dễ chịu hơn. Cô ngôi nhìn về phía trước nhưng không thấy gì, ngoài những đau khổ, tổn thương chà xát lên tâm hồn…

Ông nói khẽ: “Anh xin lỗi! Xin lỗi em rất nhiều!” Cô quay lại nhìn ông. Hai mắt ráo hoảnh: “Anh còn gì nói nữa không?”. “Cho anh chút thời gian giải quyết chuyện này”.

Cô không trả lời, đứng lên đi về phòng, đóng cửa… Tiếng khóa chốt như ai đó đâm vào tim đau nhói. Ông gục xuống…

Ông hẹn nàng đến quán cà phê ven sông, nơi đầu tiên không dằn lòng được đã nắm tay nàng. Gió đùa nhau rượt đuổi dưới bầu trời đêm lấp lánh những vì sao không còn dịu mát, không còn là đề tài cho ông và nàng làm những vần thơ tình ngọt ngào. Đêm nay trời thật bức bối, cà phê trở nên đắng chát khiến ông rùng mình. Nàng lên tiếng: “Anh có điều muốn nói với em sao?” Ông nhìn nàng. Đôi mắt đó vẫn vương sâu nỗi buồn. Đặt tay nàng trong lòng bàn tay, ông nắm chặt. Những lời ông nói ra thật khó khăn… “Anh xin lỗi em!…”

Ông thấy mình thật hèn hạ… Biết có ngày hôm nay sao lại bắt đầu… Nước mắt nàng lặng lẽ tuôn khiến tim ông tan nát… Có phải đây là giây phút thời gian dừng lại để tách yêu thương ra hai… Dấu đau nào còn mãi…

Có những con dốc khi té xuống ta không ngờ. Để đi ngược lên đỉnh, ta phải tự đi bằng chính đôi chân với một quyết tâm.

Ông trở về với công việc. Đây là tâm huyết cuộc đời. Chỉ một khi đầu hàng ông mới thua cuộc. Kẻ xấu không làm gì được. Tài sản này ông giữ cho vợ con, gia đình. Niềm vui và hạnh phúc riêng không còn quan trọng…

Bớt những tiệc tùng, sau giờ làm việc ông trở về nhà sớm hơn. Ông biết mình có lỗi với vợ. Hơn lúc nào hết sự yếu đuối cô đơn cứ bủa vây. Ông muốn có người bên cạnh cùng vượt qua thời gian này. Dưới mắt vợ, ông như một tên tội đồ mang án chung thân. Cô ấy lạnh lùng, xa cách. Sự tự tôn cô ấy quá cao. Có lúc ông nghĩ: “Cô ấy yêu chồng hay yêu chính bản thân mình…” Đêm cô ấy ngủ trên giường, còn ông ngủ dưới đất. Không gian trong nhà đặc quánh, ngột ngạt. Tất cả vì con. Thời gian qua đi cảm giác tội lỗi trong ông không còn nữa. Một sự trống trải, chai lì khiến ông mệt mỏi…

Con gái đã tốt nghiệp trung học, tiếp tục chương trình đại học ở nước ngoài. Nhà chỉ còn hai người. Ông cố gắng tỏ thiện chí để hàn gắn, mong vợ thay đổi cách nghĩ, cho ông thêm cơ hội. Nhưng người phụ nữ dịu dàng, phúc hậu, hiền lành đã không còn. Trước mặt ông là sự lạnh lùng cố chấp và vô cảm. Mọi cái đã chấm hết…

Thời gian vô tình trôi… Ông đã không gặp lại nàng… Nghe đâu nàng đã ra nước ngoài. Những ký ức mỗi khi nhớ lại làm cho ông ứa nước mắt. Ông đã cất kĩ tình cảm thật sâu vào bên trong. “Ở yên đó nàng nhé! Đừng cấu cào tim ta… Xin nàng…!”

Ông vẫn làm việc và trở về ngôi nhà chỉ hai chiếc bóng cạnh nhau. Ông đã chờ đợi vợ mình thay đổi trong vô vọng. Yêu thương, hy vọng, như giọt dầu cuồi cùng, mòn mỏi, lụn tàn … Ánh sáng đã tắt…

Đã đến lúc ông nên kết thúc chuyện này. Đêm! Ông đi quanh ngôi nhà. Nhìn từng ngóc ngách, bờ tường, đồ vật… Thứ nào cũng có bóng dáng hạnh phúc những ngày qua… Ông nghe rộn rã tiếng con gái cười. Bóng dáng người vợ ngoan hiền loay hoay trong bếp… Mọi cái đã không còn… Ngay chính ông cũng không thể trở lại như xưa… Mọi cảm xúc đã chết. Tại sao? Có phải vì chưa biết cách yêu người!? Nếu như trước đây ông yêu vợ hơn chính bản thân thì đâu lạc lối… Nếu như vợ ông yêu ông hơn cái tôi của mình thì đâu vô cảm, lạnh lùng nhìn ông đau khổ như sự trừng phạt. Đến lúc chút ánh sáng cuối cùng vụt tắt, chỉ còn lại đêm tối…!

Ông dời đi. Tài sản gầy dựng trong thời gian chung sống, để lại tất cả cho vợ và con, kèm theo đơn ly dị. Ông chỉ giữ lại công việc làm ăn hiện tại. Trời chưa hửng sáng, ông ra khỏi nhà, chạy xe trên đoạn đường khá xa ra phía biển. Mặt trời vừa lên, biển gợn sóng hiền hòa. Ông gục đầu lên vô lăng. Chỉ có biển nghe được những đau khổ thét gào… Hãy cho ông hết hôm nay, đắm vào những bi ai cuộc đời, để được chết đi và thoát thai thành sinh vật nào khác…

Chuông điện thoại reo, ông liếc nhìn máy. Tần ngần một chút, ông bắt máy. Đầu dây bên kia, tiếng vợ ông thổn thức: “Em xin lỗi anh! Em đã tha thứ cho anh rồi. Anh về nhà đi.” Ông bật cười khô khốc: “Đã muộn rồi! Phải chi những lời này anh được nghe khi tình cảm còn nguyên vẹn. Bây giờ đã hết. Sự chờ đợi trong vô vọng đã giết chết mọi thứ…!”

*****

Sóng biển hung hãn tràn lên dốc cát làm biến dạng hình dáng ban đầu trước khi rút vào lòng đại dương…
Ông bước xuống bãi biển. Đếm từng bước chân mình trên cát bị sóng cuốn trôi. Tất cả trả về không. Ông thầm nghĩ: Phải từng bước một trên con dốc phía trước…!

SÀI GÒN .16/5/19.

LÊ YÊN

MỆNH GIÁ

MỆNH GIÁ

Truyện Ngắn

Ráng chiều đã nhuộm tím chân trời. Không khí đã dịu đi, gió thong dong thật dễ chịu. Cô đặt con ngồi lên chiếc xích đu dưới gốc cây mận đong đưa nhè nhẹ. Đứa bé cười vui với đôi mắt sáng bình yên bên cạnh mẹ. Cách đó không xa, trước hiên nhà, chú út đang lật ngửa chiếc nón đếm những đồng tiền kiếm được sau một ngày vất vả. Thỉnh thoảng lại phá lên cười… Cô nghĩ trong thế giới của chú niềm vui và nỗi buồn có giống thế giới cô không?

Chú út là em chồng. Gia đình chỉ có ba anh em, chồng cô là anh hai, đến cô em gái và chú út. Cô về làm dâu nhà chồng không bao lâu thì bố mất vì bệnh nan y, còn mẹ và hai em. Thời gian sau cô Ba lấy chồng trên phố. Nhà chỉ còn chú út, mẹ và vợ chồng cô. Nghe mẹ kể lại. Hồi nhỏ chú rất khỏe mạnh. Vì một tai nạn xe hơi, chú đã thoát chết nhưng từ đó trở nên ngờ nghệch hơn so với trẻ cùng tuổi. Chú không còn đi học, cũng may vẫn còn biết đọc và viết chữ. Cái tật cà lăm cũng từ lúc xảy ra tai nạn đó! Chú trở nên ít nói, được cái hay cười. Mọi người trong xóm ai cũng thương cái nết hiền lành của chú. Chú học được nghề hớt tóc của bố. Chỗ là một quán nhỏ trước nhà hớt cho người già và trẻ nhỏ trong xóm. Là chị dâu nhưng tuổi của cô cũng chỉ ngang tuổi chú út.

Có tiếng xe về đầu ngỏ, chú Út lật đật chạy ra mở cổng rào. Tiếng mẹ chồng cô nghe lanh lảnh :

– Làm gì mà mở điện từ trong ra ngoài, mấy người không trả tiền nên không biết xót!

Ngày nào cũng qua chập choạng tối, chồng cô chở mẹ về đến nhà. Mẹ có một gian hàng bán tạp hóa ở chợ. Chỉ là trá hình. Công việc chính của mẹ là cho vay nặng lãi và chơi huê hụi với các tiểu thương trong chợ. Chồng chạy việc cho mẹ. Mẹ bảo cô: “Con cô còn nhỏ , ở nhà vừa chăm con vừa lo việc nhà”.

Tối về cô phải làm sổ cho mẹ, Mẹ cẩn thận không để chồng vừa đi thu tiền vừa làm sổ…

Những con số làm con nợ biến dạng… Họ từ con người cơ khổ xuống bần cùng méo mó. Có người phải bán cả nhà tổ để trang trải nợ nần. Những đồng tiền vấy máu, những con số như bạch tuột nhiều chân quấn lấy con nợ xiết chặt. Tay cô run lên từ con số của mẹ. Những tờ giấy vô tri vô giác với nhiều mệnh giá khác nhau được lòng tham nuôi sống. Chúng như con ma rỗng linh hồn không đáy. Con người khiến nó nên tội.

Gia đình chị tư xóm trên. Chồng cờ bạc nợ nần… Chị với gian hàng làm ăn nhỏ nuôi con đi học, vừa trả nợ cho chồng. Chiều nào chị vừa dọn hàng ra, mẹ cho người đến chờ, chị bán được đồng nào là lấy trước. Chị kể có khi bán đến hết hàng, trong túi chị chỉ còn được ít tiền để mua đồ ăn cho con. Cuối cùng không chịu nổi, chị đã cho con nghỉ học bỏ xứ đi.

Cô rùng mình khi nhìn những đồng tiền của mẹ. Đêm ngủ cô mơ thấy nó bò lổm ngổm khắp nhà, chúng rống lên cười ma quái đuổi theo cô. Giật mình cô thét lên bật ngồi dậy, mồ hôi vã ra ướt đẫm. Dù với mệnh giá bao nhiêu chúng cũng chỉ là những tờ giấy. Nó chỉ có giá trị khi con người cho phép. Tại sao ta để nó biến thành những ông chủ tối tăm… Tiền chỉ là những tờ giấy… là tờ giấy mà thôi! Cô quay qua ôm lấy con mình. Cô sợ hơi hám đồng tiền bám vào thiên thần nhỏ của cô.

Nhìn chồng nằm bên cạnh, cô cảm giác như ai đó xa lạ… Xa lạ như trước khi cô bước lên kiệu hoa về nhà chồng. Cái tâm của anh ở đâu không còn nhìn thấy. Cô chỉ thấy một công cụ lòng tham và đồng tiền. Một lối sống bản năng thui chột… Cuộc hôn nhân của cô là do mai mối. Người ta muốn tìm một cô dâu gia giáo có học, bù vào cái người ta không có. Vì muốn lấy chồng gần nhà để thăm nom ba mẹ nên cô đồng ý. Càng ngày cô cảm giác mình đang lạc vào nơi không thuộc về mình.

Thỉnh thoảng mẹ đưa tiền cho cô như là trả lương việc làm sổ mỗi ngày. Cô trả lời mẹ : “Dạ mẹ. Con chưa cần dùng. Khi nào có việc gì con xin mẹ.” Mẹ liếc một cái rõ dài: “Tiền mà chê. Nghèo bày đặt thanh cao.”

Chiều nay. Như mọi ngày, sau khi xong công việc nhà cơm nước chuẩn bị sẳn. Cô lại đong đưa con trên chiếc xích đu quen thuộc. Chú Út về tới, lại gần mẹ con cô, trên tay cầm một bó hoa dại , lắp bắp nói:

– Tặng…tặng… chị hai nè.

Mỗi bông một màu, thật đẹp.

– Chú hái ở đâu vậy?

– Ở…ở… bên kia… đường.

– Đẹp lắm! cám ơn chú Út.

Cô thấy chiều đẹp hơn với bó hoa dại.

Chú Út cũng cười thật vui… Có lẽ niềm vui lan tỏa giữa hai con người lạc trong một nơi được gọi là gia đình.

Chú Út lật ngửa cái nón đội đầu. Móc hết túi quần, túi áo. Những đồng tiền kiếm được chú chưa kịp xếp ngay ngắn. Cô nhìn chú Út vuốt từng tờ giấy bạc với nhiều mệnh giá một cách trân trọng. Cô nghĩ thầm: “Những tờ giấy bạc này chắc hạnh phúc lắm. Vì nó được kiếm bằng công sức lao động của chú Út. Sạch sẽ , nhẹ nhàng. Chúng ngoan hiền nằm trong chiếc hộp đựng tiền, khe khẽ hát và lim dim ngủ.” Đồng tiền luân chuyển từ tay người nay qua người khác. Và dưới mỗi chủ nhân nó lại có một khuôn mặt khác… Cô lại suy nghĩ: “Mệnh giá đồng tiền có mua được giá trị con người không? Có đấy! Nó mua được nhiều thứ trên đời. Nó mua được giá trị ảo như một chiếc áo khoác lên người. Khi lột trần sự giả dối ấy, đối diện bản ngã chính mình. Giá trị thật lộ nguyên hình.”

Đồng tiền có hai mặt. Hãy nghĩ đến sự tốt đẹp của nó. Có tiền để lo cho cha, mẹ. xây dựng gia đình, nuôi dạy con cái theo ý mình. Làm từ thiện, san sẻ cho những nơi nghèo khó v.v… Ngược lại. Có tiền trở nên thay lòng đổi dạ, ăn chơi, sa đọa. Có tiền lại muốn được nhiều hơn nữa nên làm ăn phi pháp, bất nghĩa, vô lương v.v… Khi ta đến thế gian với hai bàn tay trắng và khi ta đi cũng thế . Tiền là cái ta kiếm được trong thế giới tạm bợ này. Được mất trong chớp mắt. Nó không có cảm xúc, không biết đau nỗi đau của con người. Tên tội phạm chính là lòng tham núp ở trong tâm và những ai yếu đuối sẽ bị nó lấn chiếm và điều khiển… Cô thở dài, cảm thấy thương cho những nạn nhân của đồng tiền. Cho dù họ là ông chủ hay con nợ… Họ vẫn là kẻ bị thao túng đứng sau đồng tiền ở mặt này hay mặt khác…

Chú Út lại mang về một bó lá Bưởi.

– Cho… chị hai… gội đầu…

– Cám ơn chú Út nghe.

– Có… có… chi…

Chú lại cười hồn nhiên…

Người thanh niên đã gần ba mươi tuổi, nếu ai gặp lần đầu không biết chú có bệnh. Da ngăm đen với cái vẻ trầm tư khiến chú trông lớn hơn tuổi. Trong xóm nhà nào cần gì chú cũng giúp. Một thân thể lực điền, quanh năm chẳng bịnh đau. Trái ngược với ông anh ra dáng thị thành. Tối ngày ăn nhậu, ra oai với mọi người.

Sáng chú Út dậy ra quán hớt tóc, ngang qua mẹ con cô đang ngồi phơi nắng trước hiên nhà. Trên tay cầm cuốn sách. Cô buột miệng hỏi:

– Chú Út đọc sách gì đó?

– Sách … sách… chị hai… cho mượn.

Chú quay bìa cuốn sách cho cô xem. “Hiểu về trái tim – tác giả Minh Niệm.” Cô thấy chú thích đọc sách, nên đưa sách cho chú đọc. Mong chú Út ngày một tỉnh ra.

Nhà chỉ còn lại mẹ con cô. Đêm qua cu cậu nóng mọc răng, cả đêm quấy khóc. Dỗ cho con ngủ trên tấm phản gỗ láng bóng, mát rượi. Cô thiếp đi hồi nào không hay. Giật mình bật dậy cảm giác ai đó đang nhìn mình. Chú Út đứng gần đó nhìn mẹ con cô. Đôi mắt… ánh nhìn khiến cô bối rối… Chú vội quay đi. Cô lên tiếng:

– Chú Út về lâu chưa?

– Mới… mới… về.

– Chị… Hai ngủ… không đóng cửa…

Cô bị ám ảnh bởi đôi mắt chú Út. Ánh nhìn ấm áp, lo lắng… Cô không dám nghĩ thêm nữa. Cô mong là cảm giác đánh lừa. Ánh mắt đó, cô chưa từng bắt gặp ở chồng mình. Chồng cô chỉ có một cái nhìn đục lờ của bản năng…

*****

Ngôi nhà ba gian rộng, vắng đến độ cô nghe được tiếng bước chân mình. Ngồi nhìn con ngủ ngoan, đôi môi xinh còn mơ ngậm vú mẹ, cô thương lạ! Có con rồi cô hiểu thế nào là núm ruột… Thấy thương ba mẹ nhiều hơn. Đồng tiền không thể hiểu được thế nào là máu chảy ruột mềm, thế nào là cốt nhục tình thâm…

Chợt có tiếng gọi lớn ngoài cổng:

– Cô Hai ơi! Cô Hai!

Cô bước vội ra xem chuyện gì. Chị Ba nhà dưới lộ, ào vô như cơn lốc. Nói trong tiếng khóc:

– Cô Hai làm ơn cứu con chị. Chị mang ơn cô nhiều lắm.

– Có chuyện gì chị nói em mới biết.

– Thằng út nhà chị bị tim bẫm sinh. Hôm rồi bác sĩ cho đi viện tim. Nhà không tiền nên chị lần lữa mãi. Sáng giờ cháu nó lên cơn mệt dữ lắm. Cô hai có thể cho chị mượn một ít tiền không? Chị sẽ thu xếp trả lại sau. Chị đội ơn cô hai nhiều lắm.

Cô chưa biết tính sao vì quá bất ngờ. Chị Ba nhấp nhỏm khóc:

– Gấp dữ lắm cô ơi!

– Chị chờ em chút.

Nói rồi cô chạy vội vô nhà. Đây là lần đầu tiên cô tự ý mở tủ mẹ. Ngày thường mẹ vẫn hay nói. “Tiền mẹ để trong tủ, mua gì gấp cứ lấy.” Số tiền mẹ để hờ ở nhà cũng không nhiều, cô đếm vội vàng được ba triệu. Không suy nghĩ, cô cầm hết số tiền đưa cho chị Ba.

– Đây chị. Chỉ có ba triệu. Chị cho cháu đi lẹ rồi tính tiếp.

Chị Ba cám ơn rối rít rồi chạy ào đi với đôi chân trần. Có lẽ lúc này trong tâm người mẹ, mạng sống con là tất cả, không có khái niệm bản thân như thế nào.

Cô đến bên chiếc nôi con trai bình yên say ngủ. Một cảm giác đau thắt lồng ngực. Giờ hoàn hồn rồi cô bắt đầu lo. Một mơ hồ sợ. “Nói sao với mẹ đây”. Gần đây cô nghe xa, nghe gần từ mẹ, chuyện chồng cô với nhỏ Kiều con ông Hai tiệm vàng ngoài chợ.

Trời đã xuống chiều. Chú Út lại ngồi trước hàng ba đếm tiền, cô ôm chặt con trong lòng đi lui đi tới. Không có tâm trạng đong đưa trên chiếc xích đu như mọi ngày. Tiếng xe máy ngừng trước cổng làm tim cô thót lại. Cô nhìn ra con ngõ. Hôm nay không phải chỉ có mẹ mà còn có vợ chồng cô Ba trên phố về chơi. Cô ba lấy chồng đủ lâu nhưng chưa có con. Nghe đâu dượng ấy không sanh được. Mỗi lần về thăm nhà, cả hai vợ chồng nhìn con trai cô mà thèm lắm. Cô Ba sà tới bên đứa bé nựng nịu. Thằng bé toét miệng cười khoe mấy cái răng sữa mới mọc, thật đáng yêu.

Bữa cơm qua trong vui vẻ. Nhà có khách nên mẹ không hỏi chuyện. Vợ chồng cô Ba nói với mẹ chuyện xin con nuôi. Mẹ liếc nhìn cô với cái nhìn khó hiểu… Cô chợt rùng mình.

Cơm nước xong vợ chồng cô Ba đi nghỉ. Cô chưa biết mở lời với mẹ như thế nào. Tiếng mẹ cao giọng:

– Vợ thằng hai đâu?

– Dạ. Mẹ gọi con!

– Chiều nay con Ba cuối lộ vô nhà mình có chuyện gì vậy?

Cô biết không gì qua mắt được mẹ. Cô thuật lại cho mẹ nghe tất cả. Mẹ không kịp nghe hết câu chuyện đã nổi giận với vẻ mặt thật đáng sợ:

– Ai cho cô cái quyền đó. Tự ý lấy tiền của tôi cho người ta mượn. Quá lắm rồi.

Mẹ hét lên và thế là mâm ly trên bàn bị lôi xuống đất. Tiếng động làm cả nhà chạy đến. Chồng cô lên tiếng :

– Chuyện gì vậy mẹ?

– Mày hỏi con vợ mày đó.

Chồng quay qua nhìn cô. Không đợi chồng hỏi cô đã nói luôn một hơi cho cả nhà cùng nghe. Tiếng mẹ chồng cô tru tréo.

– Phải. Chỉ có nó biết thương người, còn tôi ác đức.

Một cái tát tai nảy lửa. Cái tát đầu tiên của chồng. Cái tát vô lý khiến cô không biết mình sai chỗ nào. Tiếng ồn ào khiến con cô sợ hãi khóc thét lên. Cô Ba giật đứa nhỏ trên tay cô. Chú Út đứng chắn ngang trước mặt cô…

Tiếng chồng cô:

– Cô coi lại cô đi. Hãy biết thủ phận mình. Còn hỗn với mẹ sẽ biết tay tôi.

Quay qua chú Út, chồng cô gằn giọng:

– Còn mày. Tao dạy vợ, mắc gì mày xía vô. Đồ khùng.

Cô nhìn chú Út. Trong cô có một thứ vỡ nát mà biết không thể hàn gắn được. Đôi mắt chú Út khép lại như nén xuống, hai tay nắm chặt run lên. Cô sợ… Tới trước mặt mẹ nói:

– Con xin lỗi mẹ vì đã tự ý quyết định. Con sẽ không làm như vậy nữa.

Nói xong cô lại ẵm con vô phòng. Tiếng mẹ còn vói theo:

– Khôn hồn mà ăn ở. Tao cưới vợ khác cho thằng Hai đừng trách. Không phải chỉ mình cô biết sanh con.

*****

Mấy ngày sau đó… Cô lặng lẽ. Trong cô ngổn ngang những suy nghĩ trái ngược. Có một điều ngày một rõ trong cô là “Phải rời đi”. Cô không muốn con mình sống trong môi trường này. Cô cũng không thể chôn đời mình trong địa ngục đồng tiền. Như thế không công bằng với bản thân… Khi đã bình tâm. Cô không còn giận nữa. Cô thấy mẹ và chồng cô thật đáng thương. Người ta không tách tội ra khỏi phạm nhân. Khi cái ác xuất hiện, người ta thường lên án tội nhân, ghét bỏ họ và quên mất tội ác thật sự phía sau… Làm sao tìm ra mầm sự ác và tách nó khỏi con người. Đấu tranh với nó. Chống lại nó. Trong lòng con người, mầm mống đầu tiên là sự ích kỷ, đố kị… rồi ghét nhau. Từ sự nhỏ nhen này con người muốn trèo lên, đạp đổ giá trị đạo đức, bất chấp cái đúng. Thế là cây ác ra trái tham lam, ra cành vô cảm, sẵn sàng làm tổn thương người khác. Một khi cái ác làm chủ đồng tiền, thì hậu quả thật khôn lường…

Trời quê thật yên bình. Ráng chiều từng sắc thẫm màu đan nhau, ửng lên một vầng sáng thật đẹp trước khi chìm vào đêm. Cô đong đưa con trên chiếc xích đu dưới gốc cây mận, trên là những chùm hoa nấp vào tán lá. Còn bao chiều đong đưa trên xích đu? Cô luyến tiếc chiều quê… Cô nhớ chùm hoa dại của chú Út. Hương hoa bưởi vẫn ở lại trong ký ức… Cô đi rồi, một mình chú Út thật tội nghiệp. Cô đã làm bạn với chú trong khoảng thời gian đủ cho chú giữ lại một nụ cười. Cô xót xa…

Chú Út lầm lũi trở về. Từ hôm xảy ra chuyện chú trở nên lầm lì, xa vắng. Cô gợi chuyện:

– Chú Út có gì vui không?

Quay nhìn cô một giây. Chú lên tiếng:

– Chị… Hai có… có vui… không?

Cô cười nhẹ… Những câu hỏi không có câu trả lời. Cô lại lên tiếng:

– Tôi có làm gì cho chú buồn không?

Chú Út nhìn vào bóng chiều xa xăm… Cô thấy nỗi buồn ngập trong ánh nhìn đó. Cô không muốn xoáy vào tâm bão… Người đàn ông đó cô đơn trong tòa tháp của mình. Bản thân cô thì sao? Nào có khác gì… Sự tương quan giữa con người với nhau qua một cầu nối. Đó là sự thấu hiểu, có thấu hiểu thì mới sẻ chia và gần nhau hơn.

*****

Cô dậy sớm. Chuẩn bị việc nhà đâu đó. Chồng cô chở mẹ ra chợ. Cô chỉ chờ có vậy. Gom vội quần áo và những vật dụng cần thiết cho vào chiếc túi. Kéo học bàn chỉ có ít tiền, cô tần ngần tự nhủ: “Chỉ cần ra khỏi đây rồi tính tiếp.”

Cô định bụng bước qua nhà ngang chào chú Út nhưng thật bất ngờ khi thấy chú đã đứng sẵn như chờ cô. Một tay cô ẵm con, một tay với túi xách. Cô chưa biết phản ứng chú Út như thế nào nên đứng như trời trồng. Chú Út lên tiếng:

– Chị… Hai định… định … đi đâu?

Một chút tần ngần cô trả lời:

– Chưa biết. Nhưng tôi không thể ở lại.

– Chị… chờ chút…

Nói rồi chú đi vội qua nhà ngang, rồi quay lại với chiếc hộp đựng tiền trên tay. Chú mở ra, lấy hết tiền đưa đến trước mặt cô. Đặt nắm tiền vào tay cô:

– Chị… giữ lấy…

Cô chưa kịp phản ứng thì đôi tay rắn rỏi ôm lấy mẹ con cô. Một cái ôm từ biệt cho đến sau này cô khó quên được nhịp đập gấp gáp trong ngực trái người đàn ông luôn nén cảm xúc của mình. Giọt nước mắt nóng hổi lăn trên khuôn mặt rám nắng rơi xuống mặt cô. Cô lặng người…quay mặt đi để kìm nén sự òa vỡ cảm xúc… “Không hôm nay thì cũng một ngày khác cô sẽ rời đi. Vì nơi đây không phải thế giới của cô”. Tiếng chú Út trầm hẳn xuống :

– Chị Hai… đi…đi.

Cô quay nhìn chú Út nói khẽ:

– Cám ơn chú.

Mọi lời nói lúc này chẳng còn ý nghĩa gì… Cô lặng lẽ giữ lại… Lặng lẽ đi… Cô đã khóc thật nhiều, những giọt nước mắt tủi hờn, thua cuộc. Cô có nhà mà không được về… Sức mạnh đồng tiền đã bật tung cô ra giữa dòng chỉ vì cô chống lại nó. Cô không là môn đồ sự ác. Cô muốn được hít thở không khí trong lành. Một bầu khí không có tính sát lạnh và mưu mô của đồng tiền. Cô ngửi thấy hương thơm sự lương thiện, cho dù với mệnh giá bao nhiêu đồng tiền cũng không mua được.

Đoạn đường trước mắt nhiều gian khổ! Nếu như bây giờ cô không chọn lại thì đến tuổi đi học con cô sao biết câu: “Tiên học lễ. Hậu học văn.” Như ngày đầu làm quen với con chữ cha đã dạy cho cô. Nếu không xây dựng một nền tảng đạo đức qua giáo dục mà trước tiên là gia đình thì loài người sẽ về đâu? Con người sẽ là ông chủ tốt. Đồng tiền và danh vọng chỉ là những tên đầy tớ trung thành làm những việc hữu ích, cho người cho đời…

Hít một hơi thật sâu, cô nhìn lên và suy nghĩ: “Mặt trời trên cao rất công bằng với mọi người, chỉ trừ khi ta thỏa hiệp với bóng tối thì trong ta không còn mặt trời…”

Những bước chân dài hơn… đang tiến lên phía trước…!

SÀI GÒN .1/5/19.

LÊ YÊN

HOA LY TRẮNG

HOA LY TRẮNG

Truyện Ngắn

Cô cuộn tròn trong chăn trốn cơn lạnh. Cái lạnh ăn hiếp thân hình mảnh dẻ. Cô muốn được đứng trên đồi nhìn mặt trời buổi sáng bị sương mù che khuất phần những tia sáng lấp lánh. Khoảng khắc giúp cô có thể nhìn thẳng vào mặt trời để chào một ngày mới. Thượng đế cho cô thêm một ngày… Rồi ánh mắt đó dài theo con đường, đợi một người… Đợi một lời hẹn…

Cô xuống giường. Khoác chiếc áo choàng màu trắng bước ra ban công. Chậu Ly non khẻ khàng giữa những nàng lan khoe sắc. Vuốt nhẹ từng cánh lá còn đẫm sương cô thầm thì: “Hãy mạnh mẽ lên nhé Bách Hợp. Anh ấy sẽ về… sẽ về…”

Và cứ thế ngày của cô vui hơn. Cô lướt tay trên những phím đàn. Một khúc nhạc vui tai, thánh thót trong sớm mai.

Cô bị bịnh tim bẩm sinh. Căn bịnh hạn chế mọi sinh hoạt. Ngay từ nhỏ cô chỉ biết đứng trên ban công nhìn xuống xem lũ con nít trong xóm nô đùa. Đi đâu ba mẹ cũng đưa đón cẩn thận. Ngày nào cũng uống thuốc. Cô ngán cái lịch sinh hoạt đều đều: không vui quá, không buồn quá, không giận dỗi, không quá khích… Mọi cảm xúc đều được kiểm soát. Cuộc sống cô mỗi ngày một nhạt đi như mảng tường vôi bên ngoài căn phòng lạnh lẽo. Thuở thiếu thời cô thèm được la hét, chạy nhảy như bạn bè cùng trang lứa. Khi là thiếu nữ lại nhìn trời rộng bao la bên ngoài với sự thích thú khám phá. Cô được ba mẹ cho học tất cả mọi kiến thức tại nhà. Thế giới trong trang sách, kích thích tính sự tò mò. Những chuyện tình lãng mạn, sự cao thượng, đức tính thủy chung của tình yêu khiến cô mơ tưởng… Cô mơ hồ cảm nhận thứ mình chưa biết…

Sinh nhật mười tám. Bách Hợp xinh đẹp trong chiếc đầm trắng. Vóc dáng mảnh dẻ với làn da mướt xanh. Đôi mắt to giấu nỗi buồn sau làn mi cong. Nụ cười tươi khoe hàm răng trắng giữa đôi bờ môi xinh. Mái tóc màu hạt dẻ lượn theo bờ vai đỡ lấy phiến lưng gầy. Nhìn cô mỏng manh như một làn khói. Thể xác yếu ớt này nhốt ý chí mạnh mẽ của cô. Cô muốn thoát ra. Muốn sống một cuộc đời bình thường… Những cơn đau tim khiến cô bất lực. Sự sống và cái chết vô chừng. Cô không muốn làm cho ba, mẹ buồn lòng. Có cơ hội cô luôn thể hiện tình yêu thương và biết ơn với hai đấng sinh thành. Cô đã chuẩn bị một chuyến đi dài không có vé khứ hồi. Chuyến đi cô đơn mỗi mình… Cô hạnh phúc với người thân trong sinh nhật mười tám còn hiện hữu trên đời. Trong vòng tay yêu thương. Trong sự dung dưỡng của đất trời. Một sinh mệnh yếu đuối muốn vươn lên dưới nắng mai. Tồn tại mạnh mẽ. Ý chí mách bảo: “Bách Hợp. Hôm nay không phải ngày cuối.” Và cô mỉm cười.

Đêm yên ắng nghe tiếng vỡ từ không gian… Cô không ngủ được. Bên ngoài gió rít từng cơn lướt qua kẽ lá tạo nên những âm thanh ma quái. Mưa bắt đầu rơi. Cô lắng nghe. Gió đẩy những hạt mưa va vào nhau trôi xuôi trên mặt cửa kiếng. Kéo vội hết rèm cửa. Cuộn mình trong chăn, trùm kín đầu. Cô tự đánh lừa mình bằng sự tưởng tưởng cuộc sống bên ngoài, hòa vào từng cung bậc mãnh liệt cho đến khi thiếp vào giấc ngủ.

Tiếng động bên ngoài làm cô bật dậy. Bước ra ban công nhìn xuống nơi phát ra tiếng động. Cơn mưa lớn tối qua đã làm gãy nhiều nhánh cây trong vườn. Thật bất ngờ. Không phải bác làm vườn như mọi khi… Một chàng trai đang thu dọn tàn tích sau cơn mưa giông. Cô thích thú nhìn cách anh ta làm vườn. Cách anh chăm bón những khóm hoa như chăm sóc những người bạn đầy yêu thương. Cô quen biết anh từ đó. Quân là con trai bác Tư làm vườn. Dạo này bác bịnh nên anh tranh thủ làm thay ba mình. Mỗi tuần chỉ ba buổi. Quân đã dạy cho cô cách chăm sóc cây cảnh. Những tháng ngày bên cạnh Quân thật hạnh phúc. Cô vui hơn, ăn mặc đẹp hơn. Tình yêu đã thêm cho cô sức sống…

Gia đình Quân cuộc sống khó khăn. Cảnh nghèo cho anh nhiều nỗ lực. Anh vừa học vừa làm để kiếm thêm thu nhập lo bản thân và cha mẹ già. “Đừng bao giờ bỏ cuộc. Cách chiến thắng nghich cảnh là bước qua nó…” Anh đã từng nói với cô như vậy. Quân phải đi để thực hiện ước mơ của mình. Anh biết thời gian vô chừng nhưng anh vẫn truyền lửa vào trái tim cô. Hôm chia tay, anh đem đến cho cô một chậu Ly non dặn dò: “Hãy thay anh chăm sóc chậu hoa này. Ngày nào hoa nở anh sẽ trở về…”

Rồi thế anh đi…

Nắng nhạt xuống chân đồi. Cô nhìn triền dốc mà thèm một lần đi xuống lối hoa Dã quỳ nở suốt con đường. Cô hiện diện bên đời để nhìn ngắm chứ không chạm vào…

Cho hai tay vào túi áo, cô thẩn thờ quay trở về thế giới riêng mình. Nghe nặng lồng ngực. Trái tim yếu chừng như không đủ để bơm máu dưới sức nén nỗi buồn. Hơi thở nặng nhọc, cô uống thuốc, nằm vắt qua giường, thả người vào cảm giác đang nhẹ hẫng trôi về nơi vô định. Có yêu thương nào vừa vuột khỏi tầm tay. Cô nghe đau nhói phần ngực trái…

Cô tỉnh lại với cảm giác mơ hồ. Ba mẹ bên cạnh lo lắng. Suốt đêm họ đã ở đây. Chợt nhớ chậu hoa Ly, cô bật dậy. Đây rồi! Chậu hoa Ly nhỏ vẫn cứng cáp qua một đêm. Sức sống của nó thật mạnh mẽ. Cô mĩm cười tự nghĩ “Bách Hợp! Hãy bắt chước chậu hoa này nhé…” Cô bắt đầu một ngày mới cùng bữa sáng với ba mẹ.

Mọi người trong nhà đã quen với căn bịnh của cô. Họ biết rồi đến một ngày không định trước cô sẽ rời đi. Cô luôn sẵn sàng. Cho dù sự sẵn sàng đó làm cô chảy nước mắt, sợ hải. Tình yêu! Vị ngọt làm say nỗi nhớ… Cô phải đi thật sao!?

Từ ban công, cô nhìn những luống hoa và cây cảnh thấp thoáng bóng dáng Quân. Nhớ anh làm việc thỉnh thoảng ngước lên chọc cười cô… Cảm giác thẹn thùng như bị ai đó bắt gặp. Mặt cô nóng bừng. Nỗi nhớ dài hơn thời gian cô đợi Quân…

Chậu Ly non đã cứng cáp vươn mình. Mỗi ngày cô chăm bón, tưới nước cho cây. Cô kể cho Lily nghe về tình yêu của mình. Nếu một ngày… Ngày cô không còn trên thế gian này, mùi vị ái tình nhân gian thật sự đã chạm vào. Dù rằng thật khẽ… Cảm giác yêu một người thật thú vị… Tình yêu cho cô hy vọng. Cho cảm giác không buông xuôi với căn bịnh. Hình ảnh cô dâu trong chiếc áo choàng trắng với vương miện trên đầu, khoác tay chú rể bước vào nhà thờ hiện lên. Cô thì thầm “Lily ngươi phải mau nở những đóa hoa thật đẹp nhé!”

Mùa Xuân đã qua. Vườn hoa nhà cô vẫn khoe sắc. Không khí nhẹ nhàng thoảng thoảng hương thật dễ chịu. Cô dạo quanh trên thảm cỏ non xanh mướt… cảm thấy nhỏ bé giữa thiên nhiên trong lành. Cô muốn khóc. Sự chờ đợi làm tim cô đau…

Hoa Ly đã ra nụ. Cuối Xuân đến đầu Hạ, mùa nở hoa của Lily. Cánh hoa trắng đầu tiên làm cô bật khóc vì sung sướng. Cô đem hạnh phúc đó khoe mọi người. “Anh có cảm nhận được không Quân. Hoa Ly đã nở rồi…” Cô mong mỏi từng ngày… mơ hồ cảm nhận! Thời gian không còn nhiều…

Dọn những cành Lan sang bên để chậu hoa Ly thoáng đãng dưới ánh mặt trời, cô nôn nóng chờ hoa Ly khoe sắc nở. Cô đang chiêm nghiệm hiện tại. Cô không nghĩ đến tính chóng tàn của hoa. Bản thân cô cũng là một hiện tại, cho dù hiện tại đó không hoàn hảo. Sự tồn tại không phải chỉ ở dạng vật chất. Với tình yêu đích thực, mỗi người sẽ luôn tồn tại trong lòng… Cho dù sống hay chết…

Chỉ là một chuyến đi về… của đời người. Cô phải chuẩn bị một chuyến đi xa… Cô gói gém yêu thương vào trái tim nhỏ thiếu máu và chờ… Quân về…

Đêm trong căn phòng vắng. Mẹ qua thăm cô trước khi ngủ. Cô thương mẹ vô chừng. “Mẹ à! Nếu có kiếp sau, kiếp sau nữa con sẽ mãi làm con của mẹ.” Cô tựa vào khung cửa nhìn lên những vì sao. Có vì sao nào đang đợi cô không? Hãy cho cô thêm thời gian để cảm nhận hết yêu thương cuộc đời… Cho cô chút thời gian để chia tay với Quân…

Sáng! Cô bật dậy lao ra ban công. Hôm nay chậu hoa Ly đã nở. Từng đóa Ly trắng, tinh khiết làm sao! Một loài hoa với màu sắc tượng trưng cho trinh trắng, đức hạnh. Cô chợt buồn… Tuổi đời của hoa Ly chỉ chừng nửa tháng đã tàn. Quân vẫn chưa về. Cô muốn anh nhìn thấy cánh hoa như hy vọng…

Cô suy nghĩ cách nào để giữ lại vẻ tươi mới của hoa. Một chậu hoa đang sống, đang hít thở tinh túy đất trời để cho ra những đóa hoa tuyệt vời cả hương và sắc, để rồi thuận theo tự nhiên úa tàn… Cô không có quyền giam hãm điều tuyệt vời đó.

Cô run rẩy từng ngày trong thời gian Ly sắp tàn… Hy vọng cô mỏng manh… Thời gian có vô tình như vốn dĩ tiếng đời gán cho. Nếu thời gian chậm lại một giây để tặng cho người này, chắc chắn phải lấy của người khác… Cô không có quyền xin khi hạn định cô đã hết…

Cô lơ mơ nghe tiếng mẹ gọi. “Bách Hợp! Dậy đi con.” Đầu cô nặng trĩu. Thân xác không nghe nữa rồi! Cô nhớ lại… Đêm qua cô đem chậu hoa Ly vô phòng, không kịp đóng cửa, cơn đau lại đến. Cô ôm ngực, tìm thuốc uống rồi ngủ vùi. Cô nghe gió mưa hắt ướt mặt mình, nhưng không thể dậy để đóng cửa. Cô mơ thấy Quân nắm tay cô dẫn xuống triền dốc ngập hoa vàng và không thể trở lên. Bàn tay cô tuột dần rồi bóng Quân mất hút. Cô cất tiếng gọi mẹ, nhưng hình như âm thanh đó không thoát ra được. Nước mắt ràn rụa. “Mẹ ơi con sợ lắm!” Cô nhìn thấy mẹ khóc. Cả đời mẹ đã chảy nước mắt vì cô. Nếu có phép màu và điều ước, cô xin được lau khô nước mắt mẹ… “Vĩnh biệt ba mẹ!” “Quân ơi! Không kịp rồi. Anh đang ở đâu? Không tiễn em một đoạn sao?” Cô còn kịp nghe tiếng gào khóc của mẹ, rồi rơi vào khoảng không thế giới vô thường chỉ có cái chết mới trải nghiệm hết…

…Bách Hợp nằm đó nhẹ tênh với chiếc áo choàng trắng. Cô đã đi rồi. Giọt nước mắt đọng lại khóe mi. Môi như nở nụ cười tiễn biệt. Những hoa Ly trắng không níu được linh hồn. Cô đi một mình, nhưng không cô đơn vì trong tâm đã có tình yêu nhân gian… Mãi mãi…

SÀIGÒN .7/5/19.

LÊ YÊN

CẬU BÉ ĐÁNH GIÀY

CẬU BÉ ĐÁNH GIÀY

Truyện Ngắn

Người đàn ông ngồi lặng yên như dõi về một nơi xa xôi nào đó. Trước mặt là ly cà phê không đường sánh đậm, thói quen thức đêm của những ca trực. Bên kia con đường nhà thờ với tháp chuông cao lấp lánh ánh đèn. Noel đang về, trong ông một nôn nao khó tả… Chợt có một giọng trẻ con khẽ khàng:     – Ông ơi! Đánh giày không ông? Giật mình, ông quay sang nhìn cậu bé đánh giày, ánh mắt chừng khựng lại như bắt gặp một hình ảnh quen thuộc trong ký ức.     – Ừ, em đánh giày dùm tôi!                                                        *****      Nó! Cậu bé đánh giày trong ký ức của ông ngày xưa rất nghèo. Cha mất sớm, chỉ còn mẹ và nó. Cuộc sống khó khăn trong xóm lao động nghèo. Cha là một nhà giáo, nên ước mơ của cha là nó được học hành nên người. Trước khi mất, cha còn dặn mẹ đừng để nó thất học. Ngày đó còn nhỏ nhưng nó đủ khôn để cảm nhận sự mất mát không có gì bù đắp được.     Mẹ tần tảo với gánh chè rảo quanh con phố. Đêm về hai chân mỏi nhừ, đau nhức! Nó thương mẹ quá! Một ngày nó nói với mẹ suy nghĩ cứ len lỏi trong đầu nó:     – Mẹ! con học buổi sáng, chiều, tối mẹ cho con đi đánh giày kiếm tiền phụ mẹ nhé.     Đang nằm mẹ ngồi bật dậy:     – Việc đó để mẹ lo. Con chỉ cần tập trung học thật tốt là mẹ vui rồi.     – Mẹ à! Con hứa học giỏi, mẹ cho con giúp mẹ được không?     – Không được!      Mẹ cao giọng, nó giật mình không dám nhìn mẹ. Nhà có hai mẹ con, mẹ lúc nào cũng nhẹ nhàng, thương yêu nó như thương luôn phần của cha nó.     Mẹ quay mặt đi, hình như mẹ khóc, nó không dám nhắc lại chuyện đó nữa.     Mùa đông năm đó mẹ bịnh. Không còn đi bán dạo được nữa, mẹ bày ra đầu ngõ xóm trọ. Chiều nào nó cũng phụ mẹ dọn hàng, gánh chè của mẹ ít hơn hồi bán dạo nhiều. Đêm đó nằm ôm lưng mẹ như mọi khi, nó không sao ngủ được, đánh bạo nói với mẹ:     – Mẹ ơi! Mẹ cho con kiếm tiền phụ mẹ nhé! Chừng nào mẹ khỏe con sẽ không làm nữa, con mười một tuổi rồi còn gì.     Nó đã lên lớp sáu. Không còn là học sinh tiểu học, nó thấy mình đủ lớn để có thể phụ mẹ trong mọi việc, tự hứa với lòng: “Không để mẹ thất vọng.”     Mẹ quay lại, nâng đầu nó lên cánh tay, nhìn nó thật lâu như suy nghĩ, rồi tiếng:     – Mẹ không yên tâm khi để con ra ngoài kia một mình.     – Con đi với thằng Út con thím Ba sát bên nhà mình, mẹ đừng lo.     – Con hứa với mẹ không ảnh hưởng việc học, không về quá chín giờ đêm. Được không?     – Dạ, con hứa với mẹ.     Nó đã trở thành cậu bé đánh giày như thế đó! Bữa đầu tiên đi làm mẹ ra đầu ngõ đón nó, hỏi rối rít:     – Con mệt không, đói bụng không?     Mẹ ôm vai nó xiết chặt, lần đầu tiên nó đi một mình không có mẹ, ngoài việc đi học.      Vô nhà nó đưa tiền cho mẹ nói:     – Hôm nay con làm được nhiêu đây, mũi nó phổng lên, cảm giác sung sướng vì đã giúp được mẹ.     Những đồng tiền lẻ được mẹ vuốt thẳng. Đêm nằm mẹ ôm nó vào lòng, mắt nhắm nhưng nó biết mẹ không ngủ. Nó nghe được tiếng thở dài của mẹ dù rất khẽ.     Công việc cứ thế, nó quen dần từng gốc phố, từng quán cà phê quen thuộc gần khu nhà trọ. Có những đêm nó phải đi xa hơn để kiếm khách đánh giày. Mẹ mỗi ngày một không khỏe, nó hỏi thì mẹ trả lời:     – Ừ, mẹ chỉ bị cảm thôi!         Tối qua mẹ ho nhiều, nó cảm giác bất an nhưng đi đánh giày về mệt, vừa nằm xuống là ngủ ngon lành.
Mẹ với gánh chè đầu ngõ dù nắng hay mưa…      Một tháng nay mẹ không đi bán nổi. Mẹ bịnh liệt giường, mọi chi tiêu trong nhà đều nhờ vào tiền nó kiếm được. Nó đi xa hơn, cố gắng kiếm thêm tiền để thuốc thang cho mẹ. Nó mang theo bài học ngày mai, tranh thủ lúc vắng khách vừa đi vừa học, không muốn mẹ buồn, lo. Tối đi về ngang qua hàng cháo, nó mua cho mẹ chén cháo trắng và cái hột vịt muối mẹ thích ăn. Còn nó bưng tô cơm nguội hồi trưa vừa ăn vừa kể cho mẹ nghe đủ chuyện, có lúc mẹ cười nhẹ như hơi thở.     – Mẹ, thằng Út rủ con ngày mai qua bên khu nhà thờ, lễ giáng sinh đó mẹ, chắc kiếm được nhiều tiền.     – Con đừng đi xa quá và đừng về trể.     – Dạ con biết rồi. Nói xong nó quay qua ôm lưng mẹ thiu thiu ngủ, cảm giác bình yên, hạnh phúc khi còn có mẹ bên mình.     Chiều nay thằng Út rủ đí sớm hơn mọi ngày, nó háo hức… Xóm đạo vui hơn tết, nhà nào cũng có hang đá lấp lánh ánh đèn. Vừa qua tới đã có ngươi gọi:     – Ê! Hai thằng nhỏ. Vô đây đánh giày nè!     Thằng Út nháy mắt với nó như thầm bảo “Hôm nay vô mánh rồi đây!” Nó vui trong bụng nghĩ sẽ kiếm được nhiều tiền cho mẹ. Hai đứa hắn làm không nghỉ tay, đến khi vắng khách nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ. Nó nghĩ đến mẹ đang trông ở nhà, định đi về. Tiếng thằng Út:     – Đức nè! Coi hang đá chút về.     Nó tần ngần… dù trong bụng rất muốn. Thằng Út lại lên tiếng rủ rê:     Coi chút thôi. Không lâu đâu!     Thằng Út vừa nói vừa kéo tay nó đi về phía nhà thờ. Nó nghĩ bụng: “Ừ. Thì coi một chút, chắc không lâu đâu.” Và thế là hai đứa chen vào để được đứng gần hơn coi cho rõ. Thật đẹp…! Nó nghĩ phải mẹ không bịnh đã đưa nó đi lễ. Nó nhớ ngày còn ba. Cả nhà cùng đi lễ. Bữa đó mẹ nấu một món ngon để ăn mừng giáng sinh. Nó say sưa ngắm nhìn, hình ảnh một gia đình trọn vẹn đầy yêu thương… Chắp hai tay cầu nguyện xin Chúa cho mẹ mau khỏi bịnh… Nó chỉ còn có mẹ là người thân duy nhất trên đời.     Sực tỉnh nhìn đồng hồ trên tháp nhà thờ, đã 10 giờ. Lật đật vừa đi vừa chạy, không chờ thằng Út. Nó nghĩ: “Chắc mẹ trông lắm…” Hôm nay làm được nhiều tiền hơn mọi ngày, mua cháo cho mẹ xong. Ngang qua hàng bánh bao bên đường, nó dừng lại mua một cái tự thưởng cho mình, định bụng lát về nhà ăn với mẹ cho vui. Gấp gáp cho mau về nhà… Trước mắt nó, dưới ánh đèn đường vàng mệt mỏi, một ông lão đang co ro, trên tay là chiếc nón chìa ra cầu xin sự bố thí… Lại gần, tần ngần một chút, nó lấy cái bánh bao mới mua, nhìn ông lão rồi lại nhìn cái bánh bao… Cuối cùng nó cũng làm được điều mà mình muốn làm.     – Ông ơi! Con mời ông. Bánh bao còn nóng, ông ăn ngon miệng.     Nói rồi nó đặt bánh bao vào chiếc nón của ông lão rồi ù chạy… Ông lão chưa kịp nói lời cám ơn đã mất hút bóng nó qua một khúc cua. Nó chạy nhưng cảm thấy lo, chưa khi nào về trể như bữa nay. Vừa về tới đầu xóm, cảm giác khác thường. Bà Tám ve chai vừa thấy nó đã la lên:     – Thằng Đức mày mau lên, mẹ mày… Rồi bà nín bặt…     – Mẹ con làm sao???     Cảm giác có chuyện chẳng lành. Nó chạy nhanh vào nhà. Nhà ở cuối xóm, mọi ngày nó vẫn thường dọn hàng sao hôm nay con đường dài ra. Nó lao vào nhà như một cơn gió lốc, sà xuống bên mẹ gọi hốt hoảng:     – Mẹ ơi! Mẹ. Con về rồi.     Mọi người trong xóm tụ tập trước cửa. Ông Tư đi tới đi lui lo lắng nắm tay nó…      Giọng mẹ thiều thào, hụt hơi:     – Con về rồi.     Nó bắt đầu cảm thấy sợ, ôm chặt mẹ rồi òa khóc:     – Con xin lỗi mẹ, tại con mê chơi nên về trể.     – Con không có lỗi. Người có lỗi là mẹ. Con chỉ là một đứa trẻ. Sau này mẹ không ở bên con lo cho con được nữa rồi…     – Mẹ! Mẹ nói gì con không hiểu.     Mẹ đặt tay nó vào tay ông Tư rồi nói:     – Trăm sự nhờ anh thương thằng Đức. Từ nay nó là con của anh. Tôi đội ơn anh nhiều.     Những lời mẹ trăn trối gợi lại cho nó hình ảnh cuối cùng của cha lúc sắp bỏ mẹ con nó mà đi. Lòng đau như cắt, nó ôm mẹ chặt hơn như dành lại sự sống sắp bị cướp đi… Mẹ nó rướn người lên gom hết chút sức tàn:     – Mẹ yêu con!     Giọng nói như gió thoảng đi vào tâm nó suốt cả cuộc đời. Nó gào lên:     – Mẹ ơi! Đừng bỏ con. Con xin me. Mẹ ơi!     Mặc cho nó gào thét, bàn tay mẹ nắm lấy tay nó từ từ lỏng ra… Tiếng gào khóc xé lòng. Trên đôi mắt chưa nhắm của người mẹ còn lăn dài nước mắt.     – Mẹ ơi! Mẹ bỏ con một mình sao???     Mẹ không trả lời! Không ai trả lời nó. Như con thú nhỏ bị lôi xềnh xệch tách rời mẹ, nó sợ hải hết khóc rồi rên ư ử… Nó ước gì được đi cùng mẹ. Chén cháo trắng nó mua về cho mẹ lật đật sớt ra tô để trên bàn đã lạnh tanh…     Xóm trọ ngày thường mạnh ai nấy sống. Nhìn thấy thằng bé mồ côi ai cũng xót xa… Mọi người bàn tính chung tay lo hậu sự cho mẹ nó. Có lẽ cái chết có sức liên kết những người xa lạ với nhau. Nó là mối dây khơi gợi tình người bên trong những bề ngoài khác nhau. Tiếng khóc mất mẹ của một đứa trẻ xé toang màn đêm. Sự bình yên trốn đi và gió nén tiếng thở dài…     Đám tang mẹ nó rồi cũng qua. Hài cốt mẹ được gởi trong nhà thờ, đặt bên cạnh ba nó. Ông Tư đưa nó về nhà. Đồ đạc được gói ghém, đem theo di ảnh của ba, mẹ. Trước đây lúc còn sống, mẹ hay nói chuyện ông Tư cho nó nghe. Ông tốt bụng, thương người. Ông Tư là chủ xóm trọ này, nhưng rất gần gũi, thân thiện. Nhà nào có chuyện ông đều ra tay giúp. Chính vì lẽ đó không ai muốn dọn đi…     Đã hai ngày nó lúc tỉnh lúc mơ. Nó không muốn tỉnh để chấp nhận sự thật ngoài sức chịu đựng. Đang lơ mơ nó nhìn thấy mẹ bên cạnh: “Con trai ngoan, dậy đi học thôi!” Mừng quá! Nó bật dậy, hốt hoảng gọi: “Mẹ! Mẹ ơi!”      Nhưng mẹ nó chỉ còn là sợi khói mỏng hư ảo… Bàng hoàng.     Phải, mẹ trong tâm trí nó đã không còn. Nhưng giấc mơ của cha và mẹ vẫn còn…     “Nó phải đi học…!” Người ta chỉ mơ khi ngủ, còn với nó là một giấc mơ thức tỉnh. Là hy vọng là hoài bão, là ước mơ của đấng sinh thành đã khuất… Giấc mơ thức tỉnh đó đã tồn tại từng ngày, là động lực để nó bước tiếp… Có những lúc nó tưởng chừng gục ngã với sự tuyệt vọng, với cái đói…     Ông Tư tuy tốt bụng nhưng mọi việc trong nhà đều một tay bà Tư làm chủ. Ngoài giờ đi học nó phải làm việc luôn tay với cửa hàng tạp hóa. Tới bữa cơm nó phải trông coi cửa hàng rồi ăn sau, dọn dẹp luôn. Có khi chẳng còn gì để ăn cho ra bữa… Có lần đi giao hàng cho bà bác bên kia lộ, bụng nó lại sôi lên vì đói trong cái se lạnh của tiết Đông sang. Tấm áo phong phanh bay phần phật theo cơn gió, thân thể gầy nhom như lạc đi trong sự mênh mông… Bất chợt nhìn thấy ổ bánh mì ai đó ăn dở dang quăng bên cạnh thùng rác… Nhìn trước ngó sau xem có ai để ý không, nó nhặt vội khúc bánh mì còn trong bọc ny lon, lầm lì, ăn ngấu nghiến…     Bụng nó đã không còn réo lên vì đói. Nhưng tâm nó bị đè nặng một ám ảnh sự nghèo đói nô lệ… Nó quyết tâm! Một quyết tâm khiến nó không còn là một đứa trẻ hồn nhiên vô tư như bao đứa trẻ khác. Nó phải học. Phải tiếp tục giấc mơ thức tỉnh cho cuộc đời…
  ***** cậu bé đánh giày ngày xưa bây giờ là một vị bác sĩ giỏi. Ông đã chọn một bịnh viện vùng quê, đem cái tài, cái tâm mình phục vụ những bệnh nhân ngèo. Ông không muốn có thêm những đứa trẻ mồ côi giống như mình. Noel năm nào ông cũng trở lại nơi này đốt nhang viếng cha mẹ. Góc cuối nhà thờ là nơi ngày xưa ông hay ngồi lặng đi để tỉnh lại, để tìm sự an bình trong những lúc buồn tủi nhất, đau khổ, tuyệt vọng nhất mà ông trải qua tưởng chừng không thể trên con đường mưu sinh…      Ông Tư đã không còn. Bà Tư già yếu, mừng rỡ mỗi khi ông về thăm. Trước đây bà không cho ông được tình thương một người mẹ… Nhưng bà đã cho ông cái gọi là gia đình dù có tạm bợ…     Chuông điện thoại reo, nhìn số điện thoại ông chợt bối rối…     – A lô!      – Dạ, anh Đức.     – Thy gọi anh.      Ông ấp úng chưa tìm ra từ để nói, thì đầu dây bên kia…     – Thy chúc anh bình an. Một khoảng lặng… Ông nói nhẹ…     – Thy cũng bình an.     Lại thêm một khoảng lặng…   – Cám ơn anh!     – Cám ơn Thy.     Sự im lặng như nghe rõ tiếng thở dài từ đầu dây bên kia… Sự im lặng như soi thấu phần sâu nhất trái tim ông… Một tình yêu không trọn vẹn. Thy đã có chồng, vì ông đã chọn đại ngàn làm nơi chia sẻ yêu thương, sau thời gian làm bác sĩ thực tập. Nơi mưa ngập, nắng gắt với từng cơn gió khô khốc đã níu chân ông. Thy đã khóc rất nhiều khi lần cuối đến thăm ông. Đêm dưới trời lộng gió, trăng soi bóng hai người lặng yên. Lòng ông đau như cắt khi phải lựa chọn. Gia đình Thy muốn ông về thành phố… Quá khứ đau khổ, đói rét khiến ông xót xa khi nhìn sự thiếu thốn của người dân nơi đây. Nơi mà không có vị bác sĩ nào muốn ở lại. Họ cần ông. Một cuộc gọi để biết người vẫn khỏe. Năm nào cũng một câu chúc bình an. Chỉ thế thôi! Ông nghe như đêm bớt lạnh. Tình yêu giúp cho cuộc sống trọn vẹn hơn. Không có tình yêu con người trở nên tật nguyền… Tình yêu ở trong tâm, và mỗi người thể hiện nó một cách khác nhau. Đã đến lúc ông nên đóng cửa phần đời đó lại, để cho Thy hạnh phúc trọn vẹn và để ông yêu thương người phụ nữ phía trước mắt trong mái nhà sắp tới của ông.     Cậu bé đánh giày được ông lì xì tờ tiền mới, toét miệng cười lấp lánh niềm vui…     Bước xuống con phố quen thuộc, chuông nhà thờ đổ từng hồi thánh thót. Lễ nửa đêm bắt đầu. Mùa giáng sinh đánh dấu một sự khởi đầu tốt đẹp. Trong cái lạnh đêm đông, ông kéo cao cổ áo từng bước chậm hòa vào giòng người tiến vào nhà thờ. Cảm giác nôn nao như có ai đó đang chờ… Ngày mai ông trở về nơi ông đã chọn. Để sống, để yêu thương… Và nơi đó là gia đình ông, là anh em… Một vùng quê nghèo…! Mùa Giáng Sinh – 12/18. Lê Yên
Chuyện Ba Đứa

Chuyện Ba Đứa

Truyện Ngắn

Hắn bỗng bật cười thành tiếng. Người khách ngồi bàn bên cạnh quay sang nhìn, ngại quá, hắn gật đầu chào như có ý xin lỗi. Quán cà phê hắn ngồi đối diện bến xe. Nhìn cảnh tấp nập, ồn ào của khách về quê trong những ngày sắp tết, làm hắn nhớ nhà. Ký ức của hắn nhớ… và cứ thế trôi về thời hắn còn thanh niên. Chuyện 3 đứa hắn… và hắn bật cười…

*****

Quê nhà hắn nắng ghê lắm, vậy mà con gái quê hắn xinh đẹp đến lạ. Hắn và thằng bạn nối khố chơi thân với nhau từ hồi còn để chỏm… thanh niên tụi hắn cứ như ngựa hoang muốn phi những nước đại… thế mà tán gái thì dở ẹc.
Hai đứa hắn có một cô bạn tên là Mây. Tụi hắn chơi thân với nhau, Mây càng lớn càng xinh đẹp. Còn hai đứa con trai tụi hắn thì lóng ngóng từ một thanh niên mới lớn, để có chút chững chạc của đàn ông.
Xuân, Hạ, Thu, Đông nắng gió quê hắn như thay áo mới cho Mây. Mái tóc óng mượt ôm lấy khuôn mặt xinh, buông xuống bờ vai thon, trong tà áo dài thướt tha mỗi chiều đi lễ.
Hình như có điều gì đó lạ lạ giữa 3 đứa hắn…
Cho đến một hôm, thằng bạn nối khố ngập ngừng tâm sự với hắn.
Tao đã thương Mây rồi.
Mày nói vậy là sao?
Thì tao thương Mây!
    – Có nghĩa là mày yêu… hả?
Cái từ yêu thần thánh này hai đứa hắn vẫn còn mơ hồ…
    Bạn hắn yêu, mà tim hắn đập thình thịch. Có điều gì cũng lạ lắm trong hắn.
Một chiều Chúa nhật sau khi tan lễ 3 đứa hắn rủ nhau đi ăn chè, vô quán chưa được 5 phút, hắn kiếm cớ rút lui, tạo cơ hội cho bạn.
Qua hôm sau vừa gặp mặt hắn đã hỏi:
Sao rồi! Mày đã nói với Mây chưa?
Tao định nói mà run quá! Lần sau sẽ nói.
Và cái ngày sẽ nói đó cũng tới, bạn hắn kể cho hắn nghe lần đầu nói thương một người con gái… hắn ậm ừ cho qua chuyện, vì đang phải đấu tranh bên trong và cuối cùng hắn quyết định:”Không thương bồ của bạn.”
Con gái 18 đôi mươi là nỗi lo của cha mẹ. Mỗi lần hai đứa hắn qua nhà Mây chơi, phụ huynh để ý từng chút, không hiểu sao trong mắt người lớn hắn được điểm hơn bạn, có lẽ cộng thêm điểm hắn là con trai một. Và thế bạn hắn bị cấm cửa…
Những lần hẹn hò sau đó, bạn hắn đứng xa xa, còn hắn vô xin phép cho Mây được đi chơi.
Hắn cười nói với bạn:
Nhớ về sớm, để tui còn đưa Mây về trả nghe bạn.
Hắn cho hai tay vào túi quần, lững thững đi, con đường đất thoắt ẩn, thoắt hiện nhờ ánh sáng cửa sổ từ những ngôi nhà hai bên đường. Cái mùi ngai ngái của đất tươi hoà quyện với mùi cây cỏ hai bên đường, phảng phất trong gió… Hắn hít một hơi cái mùi đặc trưng của quê hương căng phồng lồng ngực.
Hắn nhớ lời cha dạy “Con trai phải có công danh sự nghiệp rồi mới lấy vợ”. Hắn nghĩ tới bạn và Mây.
Sao hắn lại phải suy nghĩ… Hình như trong hắn có nhiều hơn một chút tình bạn với Mây. Những lúc có chuyện buồn Mây lại tìm hắn và thế cứ ngồi nghe rồi nhìn Mây khóc.
Hắn vẫn là chim xanh, 3 đứa hắn bên nhau như thế cho đến một ngày. Hai thằng hắn trúng Nghĩa vụ Quân sự.
Mai lên đường.
Tối đó hai đứa hắn sang nhà Mây. Bạn hắn lại đứng ngoài ngã tư. Hắn vào nhà, nhìn thấy ba, mẹ của Mây đang ngồi hóng mát trước hiên. Hắn lên tiếng:
Dạ con chào hai bác.
Ừ, con mới qua.(ba Mây lên tiếng.)
Ngồi chơi con. (Mẹ Mây nói với hắn rồi ngoái vào trong kêu)
Mây ơi! Có bạn con qua chơi nè!
Hắn đứng im một phút rồi lên tiếng:
Hai bác cho phép con đưa Mây đi ăn chè.
Ừ, đi rồi về sớm (Ba Mây đồng ý)
Hắn – Dạ. Nháy mắt với Mây nãy giờ đang đứng ngoài ngạch cửa. Chờ một chút Mây thay đồ bước ra. Bộ đồ kiểu màu tím cộc tay, cổ trái tim, xẻ tà hai bên. Hình như có chút son môi.
Bồ của bạn mà sao hắn ngắm kỹ…
Hắn nghĩ tiếp “Có phải trời sinh con gái đẹp để làm mềm lòng những thằng con trai như hắn.”
Mây lên tiếng chào ba, mẹ:
Ba mẹ con đi.
Từ xa đã thấy thằng bạn nối khố đi qua, đi lại sốt ruột.
Hắn nhắc chừng:
Nhớ nhé hai bạn. Đừng về trễ quá!
Hắn biết đêm nay, hai bạn ấy chia tay. Hắn đứng đó, nhìn hai người bạn nắm tay, rẽ ngang qua một con đường…
Hắn thích đi bộ trên những con đường quê. Con đường không có tên mà hắn thuộc như lòng bàn tay.
Ra tới đường nhựa, đó là con đường liên tỉnh ngang qua quê nhà hắn. Ghé vào quán cà phê bên đường. Tìm một chỗ ngồi, hắn kêu cà phê đá, tự nhiên hắn buồn, suy nghĩ mông lung… Thanh niên như hai thằng hắn lỡ thầy, lỡ thợ… tương lai mù mịt.
Sau ngày giải phóng. Sự thay đổi lớn, thay đổi luôn số phận của những con người…
Nhìn đồng hồ đã 9 giờ. Hắn trả tiền cà phê đi đến điểm hẹn. Hắn đi thong thả, chậm rãi như tận hưởng những bước chân trên con đường đất quen thuộc. Hẹn ngày trở lại. Hai chân hắn đứng không yên một chỗ để đuổi những con muổi.
Đã 9 giờ 30. Tim hắn bắt đầu đập nhanh, đầu hắn nghĩ lung tung… Hắn nhìn dáo dác, chợt rõ dần bóng dáng hai bạn qua ánh sáng từ khung cửa nhà ai đó mở vội.
Hắn thở phào nhẹ nhõm.
Hai bạn làm tui phát lo.
Mây cười trả lời:
Đúng giờ mà! Tạm biệt nhé!
Nói rồi Mây nắm lấy tay hắn như thầm cám ơn. Hắn cảm giác như có điện chạy qua… Hắn rút tay ra và nói:
Tạm biệt.

*****

Thời gian quân ngũ chưa hết, những cánh thư đi về hai đứa hắn chụm đầu đọc chung thưa dần.

Cho đến một hôm nhận được lá thơ, kèm theo thiệp hồng.

Mây lấy chồng.

Thằng bạn nối khố bỏ ăn hai ngày, còn hắn cười chua chát “Phải thôi! Mấy năm bộ đội, ra quân tay trắng, làm sao lấy vợ!” Có những chiều buồn hắn ôm đàn ghi ta hát “sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương, anh pha mực cho vừa tà áo tím…” Giọng của hắn truyền cảm… Chiều như xuống thấp hơn. Bạn hắn nhớ Mây, còn hắn nhớ màu áo tím…

Những ngày đơn vị hắn đi khai hoang. Có những ngọn đồi thấp thoáng sim dại trên rừng nguyên sơ. Những hoa sim tím được hắn ép vào trang thư gởi về bên Mây. Hắn chợt mơ hồ về sự thủy chung của màu tím… Có lẻ nó chỉ đúng ở một bề của cuộc sống. Đêm trên lán trái đơn vị. Hai đứa hắn nằm ngắm sao. Không biết bạn hắn thấy gì qua những ví sao xa tít tắp đó… Riêng hắn! Muốn xuyên qua sư tận cùng của bầu trời, xem có nỗi buồn nào chạm vào tâm hắn mà nghe đau quặn lòng… Hắn quay sang hỏi bạn: “ Tao hỏi mày chuyện này?” Bạn hắn thờ ơ trả lời: “Chuyện gì?” Hắn nói trong gió thoảng: “Hôm chia tay Mây, Có hôn cô ấy không?” Bạn hắn bật dậy ngây người lặng yên… Hắn nén tiếng thở dài, chợt thấy thương thằng bạn nối khố. Bàn tay hắn với những nốt đắng trên phím đàn lạc trong đêm…
Hai đứa hắn ra quân. Làn da rám nắng nhìn ra dáng đàn ông hơn. Tất cả như sang một trang mới. Hai đứa hắn không còn lang thang trên những con đường ngày cũ. Một hôm thằng bạn nối khố qua nhà hắn báo tin sẽ đi làm ăn xa… Hắn lặng thinh nhìn ra ngoài sân, những miếng khoai luộc mẹ hắn xắt phơi trên những cái mẹt như nhảy múa dưới cái nắng gay gắt.
Cuộc đời là một con tàu với những sân ga… Sự chia tay nào cũng xốn xang làm hắn khó chịu. Hắn ghét cảm giác này.
Hắn cũng một đôi lần thất tình. Giờ đây hắn có một “mái nhà”, một công việc. Thời gian của hắn không trống, nhưng bên trong hắn thỉnh thoảng vẫn có một khoảng trống. Những lúc như thế hắn thường ra ban công hút một điếu thuốc lá… Khói thuốc làm hắn ho. Hắn không ghiền, nhưng đôi khi nhớ khói thuốc, nhớ thói quen rít một hơi dài rồi thổi ra những vòng tròn, hay thở ra một làn khói mỏng tan dần rồi biến mất. 

Hắn nhớ nhà, nhớ quê. Nơi hắn yêu thương nhưng không thuộc về. 

Hắn cũng tha phương… 

Cứ mỗi lần sắp tết hắn lại muốn về quê. Những lúc như thế ký ức lại dừng ở tuổi thanh niên có ba đứa với quặn thắt nỗi buồn… 

Chợt thèm cảm giác của ly rượu đầu tiên, vừa đủ khiến hắn lâng lâng trong sự tỉnh táo để cảm nhận những yêu thương…!

Tháng 12 – 2017
Lê Yên

TÌNH YÊU…!

TÌNH YÊU…!

Truyện Ngắn

Hình như mùa Đông bước qua cửa nhà tôi… Trời trở lạnh rồi, sương mù làm ẩm cả khí trời. Những đôi uyên ương tìm nhau, sưởi ấm cho nhau bằng tình yêu của họ… Tôi bước vô quán ăn quen thuộc, gọi một tô bún nước trong và tìm cho mình một chỗ ngồi sát vách, tôi thích nhìn mọi người từ góc nhìn này.

Ngồi đối diện trước mặt tôi, một đôi chừng ngoài bốn mươi tuổi. Hai tô bún bốc khói được bưng ra. Nhìn cách anh nêm nếm tô bún cho chị rồi lấy đũa muỗng nói khẽ: “Ăn đi em.” Thái độ của anh như là một thói quen yêu thương… Chị ấy đang lơ mơ suy nghĩ chuyện gì đó… Tôi thấy tiếc cho chị!

Tô bún của tôi được bưng ra bốc khói… Đói bụng rồi. Bún ở đây nêm nhẹ, vị rất dễ ăn… Hai người khách mới bước vô quán, người đàn ông tay cầm thêm hai ổ bánh mì không. Họ đã gọi món. Chị lấy đũa muỗng, còn anh lặt những cọng rau thơm. “Bún tới rồi.” tiếng cô bán hàng đon đả… Chị kề cái tô sát tô anh gắp bớt hai đũa bún và miếng thịt rồi lên tiếng: “Anh ăn thêm.” Người đàn ông quay sang: “Gì vậy? Cố ăn đi, có vậy cũng sớt!” Nói rồi, gắp lại cho chị hai miếng thịt. “Ăn đi!” Anh nói cộc lốc…

Tôi quay đi giấu nụ cười… Đằng sau sự kiệm lời đó, là một tâm hồn ấm áp yêu thương. Tôi thấy niềm vui trong mắt chị… Nhìn họ ăn loáng cái đã hết sạch hai tô bún và hai ổ bánh mì lòng lại thấy vui vui. Nhìn lại tô bún của mình chừng đã nguội. Tôi ăn chậm, một mình không vội vã…

Hai khách mới là một cặp thanh niên, vừa ngồi xuống cô gái đã bấm điện thoại, chàng trai gọi món… Cô gái cười tươi khoe hình mới chụp hôm qua. Chàng trai với tay lấy túi xách cô gái đang mang đặt xuống ghế, thế rồi mạnh ai nấy ăn ngon lành. Một thỏa thuận ngầm “ Không ai chiều ai đâu nhé…”

Những hình ảnh thật đẹp…!

Tình yêu có đủ sắc màu. Tình yêu không cân đo đong đếm sòng phẳng. Họ đồng điệu trong yêu thương, hay chỉ cần được bên cạnh chăm sóc người mình yêu, không đòi hỏi sự đáp trả hay náo nhiệt như cặp thanh niên kia, dám yêu dám hận. Có một loại tình yêu không chiếm hữu, thuộc về… Họ chỉ dõi mắt theo, cầu bình an, hạnh phúc cho người ấy. Mỗi người có cách thể hiện tình yêu khác nhau… Chỉ mong đó là chân tình.

Ký ức dẫn tôi về chốn cũ… Quê tôi hồi còn chiến tranh… Bỏ nhà cửa, ba mẹ chỉ gom vội một ít quần áo và đếm con mình bao nhiêu đứa đủ chưa. Thế là theo đoàn xe vào lánh nạn ở Huế. Sống tập trung nơi một trường nội trú, mấy gia đình ở chung phòng. Mỗi gia đình một chiếc chiếu, ngày để ngồi, tối nằm sắp lớp ngủ… Sát cạnh nhà tôi có nhà ông Bọ, mọi người quen gọi là ông Bẹo vì hay nhéo má trẻ con. Gia đình tôi có tám người con. Hai trai, sáu gái, ba mẹ nữa là mười người. Gia đình ông ấy… Trong trí nhớ của tôi không chính xác bao nhiêu người, chỉ biết toàn con trai tối nằm chật một chiếc chiếu. Hai gia đình nằm đối đầu nhau…

Sớm mai chúng tôi được ăn bánh mì với sữa. Ăn sáng xong chỉ được chơi loanh quanh trong khuôn viên trường. Hồi đó còn bé nhưng tôi thích đi một mình hết chỗ này đến nơi kia chỉ để nhìn, trên tay luôn cầm theo bộ banh đũa. Bên gia đình ông Bọ có một anh chắc hơn tôi mấy lớp, ngày nào tôi cũng thấy anh mang theo sách để học cho dù là đang mùa hè. Anh ấy cũng thích đi lang thang và chúng tôi chơi với nhau hết banh đũa, đến tung năm hòn đá rồi giữ lại một hòn và cứ thế nhặt bốn hòn còn lại, vui cười hồn nhiên…

Chúng tôi những đứa trẻ vô tư không biết chuyện gì xảy ra. Không biết ba mẹ lo lắng như thế nào… Chỉ cảm thấy một nỗi sợ vô hình khi chiều xuống gia đình nào cũng đi tìm con, xem còn mất thế nào. Tôi vẫn còn nhớ câu nói của người lớn “Thời buổi chiến tranh, tên bay đạn lạc…”

Một buổi sáng, như mọi ngày tôi lại lang thang với banh đũa trước sân trường. Nhìn dáo dác không thấy người bạn chơi chung ở cạnh nhà đâu, bèn lân la tới chỗ đông người tập trung mua bán. Những người dân địa phương sáng nào cũng bày hàng quà bánh bán trong chốc lát… Trước mặt tôi một gánh cơm hến người bu quanh, lớp ăn , lớp mua đem đi. Mùi thức ăn thơm lừng bay vào mũi, cảm giác lạ lẫm với cảnh mua bán và ăn ngoài đường, khiến tôi ngây người đứng nhìn. Chợt ai đó vỗ vào vai mình, ngước lên, thì ra anh ấy… Anh nắm tay kéo tôi ra xa, nét mặt nghiêm túc: “Sao nhìn miệng người ta ăn, như vậy xấu lắm.” Tôi cô bé mười hai tuổi đã biết mắc cỡ, ú ớ không biết trả lời sao! Cảm thấy giận vì anh ấy nghĩ mình xấu, thực ra chỉ nhìn vì thấy lạ… Tôi ngoe ngoảy bỏ đi mặc cho anh ấy gọi vói theo… Và thế vì mắc cỡ mà tôi nghĩ chơi. Sáng ra anh cố làm trò, bắt chuyện nhưng tôi vẫn làm lơ bỏ đi một mạch. Một hai ngày sau anh chỉ nhìn tôi từ xa, còn tôi vờ không thấy quay mặt hướng khác… Không có bạn chơi thật buồn, anh ấy cũng lang thang một mình với cuốn sách trên tay…

Ông Bọ từ hôm vô đến nay, cứ thấp thỏm vì bà còn mắc kẹt lại ở quê! Chẳng thấy ông ăn ngủ được bao nhiêu. Mấy ngày sau ông bịnh, nằm lặng lẽ… Chợt có tiếng người kêu vói vào:

Có xe đưa người mới vô.

Cả phòng nhốn nháo. Ông Bọ bật dậy như cái lò xo… Tất cả rũ rượi tan mất, ông quay qua, quay lại, tay vớ hộp sữa đặc ông Thọ đã khui uống dở chừng, chạy vụt ra cửa, chân không kịp xỏ dép. Tôi chạy theo coi…

Ngoài sân tiếng gọi nhau í ới. Ông đã gặp lại bà. Họ ôm chầm lấy nhau… Một tay ông nắm tay bà, tay kia đưa hộp sữa lên miệng nói:

Bà mút đi cho khỏe.
Bà lại đẩy hộp sữa qua miệng ông:
Ông cũng mút đi.

Họ vừa khóc vừa cười… Một cô bé chớm lớn như tôi đứng không nhúc nhích, nhìn không thôi hình ảnh trước mắt…

Ngày đó còn nhỏ nên không biết được hai bàn tay nắm chặt khóc, cười. Cái lon sữa đưa qua đẩy lại và bên trong lồng ngực có hai trái tim già đập nhanh hơn một nhịp có tên gọi là tình yêu… Tôi chỉ biết trong tôi vỡ òa cảm xúc, để rồi không cầm được những giọt nước mắt mà lần đầu tôi cảm thấy mặn hơn…

Thời gian trú nạn cũng qua khi được thông báo tạm ổn. Gia đình tôi thu xếp về quê. Hai chiếc chiếu của hai gia đình vẫn chạm đầu nhau đêm ngủ. nhưng tôi và anh ấy vẫn chưa làm hòa… Ngày gia đình lên xe về quê, tôi đảo mắt tìm xem anh ấy ở đâu, nhưng không thấy. Từ đó chúng tôi không bao giờ gặp lại nhau cho đến bây giờ. Mỗi khi nhớ lại những ngày còn thơ, trong tôi mang mang một nỗi buồn. Tôi biết mình sai, nhưng không có cơ hội để nói lời xin lỗi. Không biết bây giờ anh còn nhớ chuyện xưa không? Nếu còn nhớ, anh hãy biết rằng ngày xưa có một con bé khờ nợ anh một lời xin lỗi. Ở đâu đó trên cõi đời này cầu chúc anh an lành, hạnh phúc.

Tình yêu không có tuổi. Nó có thể làm chết đi hoặc hồi sinh một con người. Tình yêu là một món quà thượng đế ban tặng con người, như một lực đẩy ta tiến về phía trước cho dù có gian truân… Có tình yêu nhân gian sẽ lấp lánh hơn, vạn vật xinh tươi hơn… Tôi nhớ tình yêu của mình…! Nó đã lạc mất từ lâu… Rất lâu… Chỉ để lại những vết đau trên con đường đi qua…! Tuy vậy tôi vẫn tin vào sự mầu nhiệm của tình yêu. Chỉ có con người làm cho tình yêu biến dạng… Một cảm giác man mác vừa chạy qua tim, chợt nhớ hai câu thơ đã đọc từ rất lâu.

Hôm nay trời nhẹ lên cao

Tôi buồn chẳng hiểu vì sao tôi buồn….

Xuân Diệu

SÀIGÒN –  12/17

LÊ YÊN