

Gạn đục khơi trong
Xuân về nắng mới em ơi
Em còn áo cũ khóc đời hẩm hiu
Người ta xinh xắn yêu kiều
Em bên chiều tím tiêu điều áo xưa
Nụ cười rơi… Hồn rách tưa…
Ai người nhặt hộ vá thưa nỗi buồn
Tim đau gấp nhịp thở luôn
Còn cha còn mẹ em buôn chữ tình
Trời giông sóng gió hãi kinh
Còn bao cơn nữa có thình lình không?
Cuộc đời gạn đục khơi trong
Mười hai bến nước em đong nỗi buồn
Trời mưa xoáy nước có trôn
Cuốn dòng nước đục xa chôn nhọc nhằn.
Lê Yên.
01/19.
