Đò chiều trể chợ ngày đông

Tìm mua chút nghĩa trống không giữa trời

Trở về tiếc khoảng mênh mông

Đò yên sông lặng sắc không giữa dòng

Có những kẻ thấy được thiên đường. Có những kẻ thấy được địa ngục.
Và có không ít những kẻ bị chọc mù đôi mắt khi đi qua tình yêu.

Trịnh Công Sơn

CÓ PHẢI THU PHAI

Tháng bảy mưa ngâu giọt sầu lơi
Thu về đưa tiễn Hạ ra khơi

NỖI NHỚ

Bóng chiều đã xuống dần
Lòng chợt buồn bâng khuâng
...

Dốc Tình

Hôm nay về trễ. Đầu chếch choáng hơi men làm ông mất thăng bằng...

VẮNG

Tháng chín mưa dầm em về ướt áo
Đường trơn bước vội nghiêng đời hư hao

Mệnh Giá

Ráng chiều đã nhuộm tím chân trời. Không khí đã dịu đi, gió thong dong thật dễ chịu...

Hoa Ly Trắng

Cô cuộn tròn trong chăn trốn cơn lạnh. Cái lạnh ăn hiếp thân hình mảnh dẻ. Cô muốn ... 

Chuyện Ba Đứa

Hắn bỗng bật cười thành tiếng. Người khách ngồi bàn bên cạnh quay sang nhìn...

ĐÊM

Đêm lặng
gió lạnh
tiếng mưa rơi…

Cậu Bé Đánh Giầy

Người đàn ông ngồi lặng yên như dõi về một nơi xa xôi nào đó. Trước mặt là ly...