Đêm

Đêm

ĐÊM
Đêm

Đêm

Đêm lặng

gió lạnh

tiếng mưa rơi…

Đàn ai buông lơi thoảng xa gần

Cung trầm nốt bổng chừng len lỏi

Cô đơn theo gió nhẹ chơi vơi

Đêm lắng

chợt nghe

nỗi buồn tôi…

Cùng tháng năm qua với khóc- cười

Réo rắt hôm nay cung đàn ấm

Chợt nhớ nắng vàng thuở xa xôi

Đêm ru

giấc mộng

nửa vời…

Thèm mơ hơi ấm một thời chiếu hoa

Lặng nghe gió hát tình ca

Giật mình chợt tỉnh vỡ xa mộng đời.

Lê Yên.
22/8/19.

Bồi hồi

Bồi hồi

Bồi hồi

Bồi hồi một chiếc lá rơi

Rớt vào nỗi nhớ tả tơi nỗi buồn

Khơi nguồn từng giọt lệ tuôn

Qua bờ môi mặn trôi luôn vào hồn

Cuốn đêm trong bóng nụ hôn

Khuyết vầng trăng bạc chợt hờn chiếu chăn

Trở giấc em chợt ăn năn

Nghiêng mình hiu hắt vết hằn cắt đau

Bồi hồi một phía không nhau

Phên thưa phòng trống ngày sau chưa về…

Lê Yên
19/03

Níu chiều

Níu chiều

Níu chiều

Ở lại chiều ơi… Đừng đi vội

Ta để quên nỗi nhớ bên thềm

Rơi yêu thương trên đường đi tới

Len lén qua ngày sợi trống không.

Ta níu chiều một chút nắng loang 

Để hong khô bao nỗi muộn phiền

Ta gom lá nhóm lửa tìm ánh sáng

Đợi chờ đêm về gió lạnh triền đê.

Ừ, xoè tay ta đếm nụ cười

Rớt đâu rồi lúc nhạt nắng Xuân

Thuở trái tim mãi dõi theo người

Từ đó bên đời nắng bâng khuâng.

Nắng tắt lòng ta chừng đêm tối 

Trải mông lung mỗi độ chiều rơi

Ta níu sợi vàng dò bước tới

Nghe dư âm một thoáng tình lơi.

Lê Yên.
3/19.

Có phải thu phai

Có phải thu phai

Có phải thu phai

Tháng bảy mưa ngâu giọt sầu lơi

Thu về đưa tiễn Hạ ra khơi

Vài ba chiếc lá buồn theo gió

Lắt lay năm, bảy giọt mưa rơi

Loanh quanh ngày cũ nhàn nhạt vơi

Chẳng chút hương xưa, chẳng gọi mời

Hình như ta đã vàng theo nắng

Cuối dốc đời kia sáng chẳng màng

Có phải Thu phai… Tháng bảy về…!?

Lê Yên.
1/7/19. SG.