Ngày giỗ

Ngày giỗ

Ngày Giỗ
Ngày Giỗ

Ngày giỗ

Chị đứng trước di ảnh của anh. Đốt nén nhang như mọi ngày, nén tiếng thở dài, chị nghĩ thầm “Mới đó đã giỗ lần 4.”

Thời gian qua nhanh như chớp mắt. Cuộc sống vô thường. Còn, mất là chuyện không ai tránh khỏi. Đứng trước sự ra đi của một con người, cho dù không phải người thân thương mình vẫn cảm thấy xót xa… Vì lần ra đi này là mãi mãi.

Anh là chồng chị. Là một phần đời chị. Rồi đến một ngày tâm thái chị không động… Ngày đó nắng sẽ hanh vàng óng ánh. Chị gói mưa gió cuộc đời cất kỹ, chị nhìn thấy mây xanh trên bầu trời nhẹ nhàng bay. Có những ký ức đã trở thành một phần đời mỗi con người. Ta phải biết để lại phía sau, tiến về phía trước cho hành trang nhẹ hơn.

Trời chợt đổ mưa. Cơn mưa trượt dài theo gió hất ngược như nước mắt tủi hờn, ấm ức mà người đàn bà nén vào bên trong, chốc lát đã tạnh hẳn. Chị làm mâm cơm với những món thường ngày anh thích lúc còn sống. Con người nghĩ cũng lạ. Thiếu gì món cao lương mỹ vị đã nếm qua… Vậy mà những món bình dân, đơn giản lại khiến người ta thèm. Trên mâm cơm chị dọn lên. Một dĩa cải chua xào thịt bò. Một dĩa khô cá hú chiên giòn. Một tô canh khoai mỡ nấu với tôm khô, nêm chút hành lá, cắt nhỏ với rau ngò ôm. Một bữa cơm ngày thường của gia đình. Có phải không khí ấm cúng được cùng người thân bên mâm cơm gia đình đã khiến ta thèm.

Nhà chỉ còn ba mẹ con. Chị nhắc cho con nhớ ngày giỗ của ba. Chị muốn các con nhớ cội nguồn, sống phải biết tri ân và rồi mẹ con ăn cơm. Nhóc lớn trầm ngâm, nhóc nhỏ hỏi đủ thứ về ba, tía lia… Riêng chị. Chị nhớ tháng ngày cũ, cũng tiết trời đông se lạnh. Mùa Noel về. Đó là những ngày cuối của anh. Ngày anh cứ tiến về phía cuối con đường trong sự tỉnh táo, đau đớn.

Anh mòn mỏi, hao gầy như cây xanh vàng võ. Từng chiếc lá rụng dần, cây gục đầu xót xa với lụi tàn. Ánh mắt hun hút từ hốc mắt sâu thẳm như chút nắng cuối cùng sẫm màu trốn sau vách núi hắt lên mờ nhạt để rồi lọt thỏm trong đêm. Anh nằm yên bất động, tấm thân teo quắp ươm mầm sự chết mỗi ngày chị cảm được. Chị giành giựt, giữ lại được gì từ tay thần chết, ngoài những hình ảnh ăn sâu vào ký ức bất lực, yếu đuối của con người trước cái chết. Cảm giác trả về 0 thật đáng sợ.

Mọi người đều biết rằng mình sẽ chết, nhưng ai hầu như cũng quên nó. Vì nếu chúng ta nhớ về nó, có thể là hôm nay, ngày mai, để có thái độ thích đáng đón nhận nó bất cứ lúc nào. Chắc chắn rằng ta sẻ sống mãnh liệt hơn,tốt đẹp hơn.

Ai cũng từng nhìn thấy người khác chết. Sự chết thật khó lý giải. Đôi khi ta sống mộng du giữa thế giới thực – ảo. Ta không cảm nhận trọn vẹn cuộc sống chung quanh, chỉ khi đối diện với sự chết. Phải! Ta sẽ nhìn sự việc một cách khác.

Noel năm đó anh làm một hang đá nhỏ đặt trên bàn bên cạnh giường bệnh. Cười buồn anh nói: “Noel cuối cùng của anh.” Chị nắm tay anh xót xa, nhói buốt… Như một phán quyết của thượng đế. Sự chờ đợi này thật kinh khủng. Anh quý từng chút thời khắc của trần gian. Ngày, đêm anh không ngủ, như cố chống trả một thế lực vô hình đang chực chờ ngoài cửa. Anh sợ nhắm mắt rồi sẽ mãi mãi không tỉnh dậy nữa. Chị cảm được anh đang nhìn như giữ lại từng hình ảnh của cuộc sống, từng người thân cất vào bên trong cái phần hồn tồn tại không chết. Trong đôi mắt sóng nước, sự sợ hãi cô đơn khi phải đi một mình. Còn bao nhiêu tiếc nuối vì không có cơ hội quay lại để sống những ngày mà chỉ khi đối diện với cái chết ta mới cảm nhận nó đúng đắn nhất.
Đêm chị nằm co trong chiếc ghế xếp bên cạnh giường anh. Mắt nhắm lại mà bên trong rỗng như một nấm mồ chưa chôn. Mệt mỏi chị thiếp đi và mơ thấy những con người mang bản năng ác thú xé nát gia đình chị. Chúng rượt đuổi chị đến tận cùng, chị hụt hơi choàng tỉnh. Bật dậy chị sợ mình trễ một tiễn đưa… Anh ngồi tựa lưng vào tường bất động, chỉ đưa mắt qua nhìn chị hỏi nhỏ: “Em gặp ác mộng?” Chị trả lời anh: “Dạ không.” Bên ngoài những tia nắng đầu tiên nhảy múa. Sự sống trêu ngươi kẻ đứng bên bờ hai thế giới.

Xóm đạo tưng bừng đèn sao. Mọi người háo hức với niềm vui chung đón mừng đại lễ. Giáng sinh. Mới sáng sớm anh đã nhắc chị: “Nấu món gì ngon ngon cho con ăn.” Trong chị cồn cào bất thường… Chị trả lời cho anh vui: “Dạ. Em sẽ nấu một món ngon.”

Đêm hôm đó khi chuông nhà thờ tan lễ, anh ra đi nhẹ nhàng. Từng hồi chuông giục giã tiễn đưa. Thể xác anh lạnh dần. Những nhịp đập cuối cùng đã tắt sau khi nói với chị những lời như gió thoảng “Ước gì anh có cơ hội lần hai.” Chị hoá đá!

Có phải anh muốn nói với chị: “Chúng ta có một cuộc đời dài để ước. Ước mơ mỗi ngày. Niềm mơ ngày mai sẽ đẹp hơn hôm nay. Vì chúng ta luôn mơ ước những điều tốt đẹp. Đừng để phải tiếc nuối vì niềm mơ không thực hiện được.”

                                                                              ***
Chị nói thầm với anh “Anh về ăn cơm cũng mẹ con em. Em kể cho anh nghe một kỷ niệm xưa”. Đôi khi ta cũng phải biết khơi gợi vùng ký ức tươi đẹp đã bị những âm u, mây xám che lấp. Duyên nợ giữa đời đều bằng sự vô hình đưa đẩy,tuổi thanh xuân thật đẹp. Hồi con gái em thích để tóc dài thả bồng tự do. Anh theo sau như một tình cờ, sự tình cờ cố ý lặp lại, con gái ai mà chẳng được nhiều chàng để ý. Anh được vợ chỉ với một đôi vớ trắng mang cho ấm chân trong những ngày đông, đã làm em động lòng. Trời cao nguyên. Sáng chiều sương mù giăng phủ. Anh được vợ chỉ với trái tim của một chàng trai mới lớn. Hồi đó chỉ cần có hai trái tim vàng… Sao mà đơn thuần đến thế! Để rồi có những buổi chiều tối, hoàng hôn khuất sau núi đồi chỉ còn lại khoảng sáng nhàn nhạt mờ sương. Lất phất dưới mưa sau giờ làm việc. Chiếc dù đen che nghiêng hướng gió, mình đi qua một triền dốc dài ngút ngàn hoa dã quỳ hoang dại, vàng suốt một mùa. Thật đẹp! Mỗi lần ngang qua, em đều thích thú vuốt nhẹ cái thảm vàng tươi ngậm nước. Cảm giác từng giọt… Từng giọt… Lạnh buốt bàn tay. Chỉ để được cùng nhau tản bộ dưới mưa, cùng nhau ghé quán chọn một chỗ ngồi, tầm mắt có thể nhìn suốt con đường dốc thưa thớt cột đèn mà ánh sáng vàng co lại dưới sương mù. Chén chè nóng nhâm nhi để có nhiều thời gian bên nhau nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh.

Có phải sự khởi đầu nào cũng tốt đẹp? Trời đất có hai miền sáng tối. Cuộc sống muôn mặt. Đôi lúc không biết tự lúc nào hạnh phúc lạc vào miền bóng tối không tìm được lối ra…

Chị gắp thức ăn cho nhóc nhỏ, món khô chiên giòn ngon miệng nhóc thích. Nói chuyện với con mà trong đầu vẫn chưa dứt những suy nghĩ. Khi đứng trước cái chết, mọi phù phiếm trên thế gian không còn quan trọng nữa. Chúng ta dành thời gian cho những thiết yếu có ý nghĩa tâm linh ngày thường chúng ta rất thiếu. Sự bám dính vào những thứ vật chất không làm con người thỏa mãn. Ta xem thường những điều tốt đẹp trong trời đất ta đang hưởng dùng, được thượng đế ban tặng và một điều tiếc nuối là xem thường những mối quan hệ yêu thương đang có.

Một người bệnh đã lâu nằm trên giường. Nhìn ra bên ngoài thấy nắng ấm, thấy gió đong đưa những cụm mây xanh đùa giỡn, quấn quýt trên bầu trời. Nằm lắng nghe những âm thanh của sự sống bên ngoài, chắc chắn một điều sẽ trân trọng khung cửa biết bao.

Gia đình là tất cả. Đó là điểm tựa vững chắc cho con người trong mọi hoàn cảnh. Nền tảng của gia đình là yêu thương. Một khi gia đình không còn là điểm tựa thật bất hạnh. Chị buông đũa nén tiếng thở dài, gạt những suy nghĩ mông lung ra khỏi đầu.

Nhóc lớn nhìn mẹ lên tiếng “Mẹ ăn thêm.” Chị mỉm cười trả lời con “Hai anh em ăn đi. Mẹ no rồi.” Cuộc sống vợ chồng, giống như một sự khởi hành ra biển cả. Tình yêu thôi chưa đủ…

Ở nơi xa đó anh thấy con ngày một lớn. Anh đi bên đời trống một chỗ/Lấp đầy ngôi mộ xác thân tan/Ngoài kia mưa gió gào bất tận/Tiễn người xa xót một lần đưa.

Ba nén nhang mẹ con chị thắp cho anh cong tròn trân trọng. Một phận người…!

Lê Yên
12/18                                                                                        

                                                                                                                                                                                                                       

Hai chiếc lá

Hai chiếc lá

HAI CHIẾC LÁ
HAI CHIẾC LÁ

Hai chiếc lá

Mưa cứ thế hắt hiu. Thu buồn như nỗi nhớ. Từng chiếc lá xanh co ro nhớ ngày nắng ấm. Lất phất mưa đọng lại để rồi từng giọt rơi từ chiếc lá trên cao xuống dưới thấp, cho đến khi vỡ ra trên mặt đất. Có hai chiếc lá xanh đang theo đuổi suy nghĩ riêng mình

 Cả họ nhà lá xôn xao, thương tiếc giọt mưa. Chiếc lá già nhất trong làng lên tiếng: “Giọt mưa vỡ ra tan nát nhưng không mất đi”. 

Có những chiếc lá gật gù ra chiều hiểu biết. Còn những chiếc lá non tròn xoe mắt ngơ ngác.

Lão lá già lại nói tiếp: “Vạn vật trong trời đất đều có sự tương quan khi chuyển từ dạng này sang dạng khác. Hãy thuận theo tự nhiên”. 

Đám lá non như hết kiên nhẫn tỏ vẻ bất bình. Có những chiếc lá nghịch ngợm lắc lư cái mũi nhọn như chế giễu ông lá già. 

Ngước nhìn trời khẽ nén tiếng thở dài. Ông lặng thinh!

Rằm tháng bảy đã qua. Mặt trăng bắt đầu khuyết dần mờ ảo qua làn mưa thu. Vòng đời những chiếc lá rất ngắn. Những tán xanh đan xen, tầng lá như chồng lên nhau xòe rộng cả một khoảng sân. Chiếc lá xanh nằm bên dưới, thích trầm ngâm suy nghĩ. Cậu thích nghe lão lá già kể chuyện.

Còn chiếc lá xanh của tán lá bên trên, thích nhún nhảy, ngày nắng thì ưỡn ngực hứng mặt trời khoe ánh sáng. Ngày mưa cũng nghịch ngợm bắn nước tung tóe làm phiền chung quanh. Thái độ chỉ thích làm theo ý mình không nghĩ đến cảm nhận ai khác. Cậu ta cho đó là tự do.

Chiếc lá xanh bên dưới mặt nổi mấy mẩn nhỏ, u lên và thế là chiếc lá cành trên chế nhạo cậu bằng cái tên “Mụn.” Cậu ta khoe mình “Sáng” nhất, đó cũng là biệt danh cậu tự đặt cho mình. Mụn không buồn vì tên chẳng mấy đẹp của mình, còn cảm thấy bằng lòng với cái riêng mà người khác cười nhạo.

HAI CHIẾC LÁ

Đêm nay cũng như mọi đêm từng tán lá xanh lặng yên nghe lá già kể chuyện: Lão bắt đầu bằng giọng trầm đều, đôi mắt dõi về một nơi xa xăm. Nơi mà ký ức của lão nhớ lại những câu chuyện truyền từ đời này đến đời khác. 

Tháng bảy với sự tiếc nuối xa cách. Tháng bảy cũng nao lòng bởi tính thủy chung. Với khao khát yêu thương gắn bó. Có ai đó đi qua tháng bảy một mình để nghe lạnh hơn khi trời trở gió. Để nghe mưa rơi trong đêm như những giọt buồn héo hắt.

Lão nói về tình yêu. Đám trẻ nháo nhào lên. Những đôi mắt tròn xoe, tò mò, háo hức chờ đợi. Mụn ở cạnh bên lão. Chăm chú lắng nghe câu chuyện tình yêu của lão. Đột nhiên lão ngưng lại, Mụn thấy khóe mắt lão sóng sánh nỗi buồn. Lão hạ giọng nhẹ như hơi gió thoảng qua nhưng Mụn nghe rất rõ: “Tình yêu như con sóng/vỗ bờ sóng vội tan/Ngày dài cát trông ngóng/ Vô tình sóng miên man”. Mụn nghe xót xa suy tư. Tình yêu mong manh thế sao? Mơ hồ, dễ vỡ, khó nắm bắt”. Nó lắc đầu không thèm nghĩ nữa! 

Thấy lão lá già mãi trầm ngâm. Sáng la lên phá tan bầu không khí im lặng. “Ông kể tiếp đi”. Lão lá gật gù. Bây giờ lão kể một câu chuyện tình yêu khác. Đó là tình yêu của người mẹ dành cho con. Mùa Vu Lan. Mùa báo hiếu.

Câu chuyện cảm động khiến đám lá sụt sùi. Trên thế gian chỉ có tình mẹ là vô bờ bến. Mãi mãi cho đến giây phút cuối cùng như chiếc lá già muốn rụng xuống gốc, để tan rữa làm phân bón cho cây. Câu chuyện về tình mẹ và cái chết ý nghĩa cứ mãi ám ảnh Mụn. 

Đêm đó không ngủ được. Mụn nằm ngửa mặt nhìn lên bầu trời xa thẫm. Trong bóng tối không gian đi về đâu? Trời ơi! Mênh mông quá! Mụn thấy mình thật nhỏ bé.

Câu trả lời nằm ngoài tầm với, và suy nghĩ của Mụn bị kéo hút vào thăm thẳm bóng đêm. Ánh mắt dừng lại ở những vì sao, là các đốm sáng nhấp nháy muôn vàn. Mụn nhận ra đêm thật đẹp! Đã bao lâu nay nó bỏ qua sự chiêm nghiệm.

Thượng đế đã ban cho ta một vũ trụ tuyệt vời. Sự tương quan gắn kết vạn vật sinh linh trong trời đất không thể tách rời. Mụn suy nghĩ về thế giới của mình. Một tán lá rộng, tạo nên bóng mát cho con người, làm sạch không khí. Hằng ngày nhìn lũ trẻ nô đùa hay những cụ già hóng mát dưới gốc cây, hình ảnh đó trở nên thân quen và gần gũi với Mụn.

Những loài chim về làm tổ và ngủ đêm, không kể cả những chú sâu nhỏ đều là bạn. Mụn phỗng mũi nghĩ “Tính ra mình cũng có ích đó chứ”. Mụn nhớ những ngày hè gió nghịch ngợm cõng bụi lên, ở đậu trên mình lá. Chao ôi ngứa ngáy không chịu được. Gió lại đưa mây tới đổ những cơn mưa rào mát mẻ. Bụi lại trở về với đất mẹ. Đó có phải là một vòng tuần hoàn của yêu thương.

Mụn lan man với những suy nghĩ. Ta phải sắp xếp ngăn nắp cuộc đời mình. Một ngăn nắp hoàn toàn chứ không phải thỉnh thoảng. Khi tâm thức rõ ràng, không bị xao động bởi những ham muốn, những mâu thuẫn, thì ta sẽ có tự do. 

Chính những băn khoăn, cưỡng cầu, sân si làm tâm ta bị xiềng xích. Những băn khoăn thấp thoáng bóng dáng cuộc đời. Có khi chán chường lặng lẽ, có khi mịt mù không lối thoát. Tất cả trói buộc khiến ta mất tự do. Một tâm thái tự tại sẽ có được yêu thương.

Mơ màng gió ru Mụn ngủ! Trong mơ nhìn thấy yêu thương có đủ sắc màu và rất đẹp.

Mới sáng sớm mặt trời lấp ló những tia nắng đầu tiên phía chân trời, Sáng la hét inh ỏi. Cậu muốn mình là một tia nắng ở trên mọi vạn vật. Sắc màu lấp lánh quyến rũ cậu. Sự ham muốn khiến cậu quên bản thân là ai, và sự hạn chế như thế nào?

Cậu mơ đến giây phút được lang thang theo gió đi khắp nơi. Bản thân vút cao với cảm giác bềnh bồng, trôi nổi. Cho dù là trôi theo con suối hoặc dòng sông với những va vấp, tan nát không ai nhớ đến. Cũng có thể phơi mình trên ghềnh thác nào đó, khô héo đến khi rũ mất linh hồn. Chỉ là để thể hiện bản thân. Cậu trói buộc mình vào những phù hoa vô thực. 

Kết thúc đó thật vô nghĩa. Sáng sực tỉnh với chọn lựa. 

HAI CHIẾC LÁ

Sự ồn ào của những chú chim sâu lách cách tìm mồi khiến Mụn thức giấc. Cậu vươn người đón ánh mặt trời. Cám ơn một ngày mới. Vạn vật đã chuyển động. Nhìn chung quanh sao thấy họ nhà lá buồn hiu. Ngước lên thấy Sáng, mặt mày chẳng chút cảm xúc.

Không đợi Mụn lên tiếng Sáng đã nói: “Lão lá già đã lìa cành đêm qua.” Mụn tỉnh ngủ hẳn. Tim cậu đau nhói “Đi rồi ư!” Mụn muốn quay lại, túm lấy Sáng dần cho một trận. Thái độ vô cảm đứng trước sự mất mát, ra đi của đồng loại.

Cậu nhìn theo hướng gió chỉ đường. Lão lá già co quắp nằm dưới gốc cây lặng lẽ. Cậu nhớ lại câu chuyện lão kể. “Hãy là phân để bón cho cây”. Lão đã làm được điều kỳ diệu rồi! Một cái kết đẹp.

Lão đang nở nụ cười thỏa nguyện với những câu chuyện hàng đêm mang tính giáo dục con cháu. Có thể đêm nay, đêm mai, và những đêm sau đó, những âm vang theo gió mãi mãi dội vào tâm thức những đứa trẻ biết nghĩ suy.

Mụn gởi gió lời tiễn biệt sự ra đi. Rồi chợt ngậm ngùi. “Không phải chỉ biết sống có ý nghĩa. Nếu được, hãy chọn cái chết ý nghĩa”.

Lê Yên
Sài Gòn. 24.8.19

Gạn đục khơi trong

Gạn đục khơi trong

GẠN ĐỤC KHƠI TRONG
GẠN ĐỤC KHƠI TRONG

Gạn đục khơi trong

Xuân về nắng mới em ơi

Em còn áo cũ khóc đời hẩm hiu

Người ta xinh xắn yêu kiều 

Em bên chiều tím tiêu điều áo xưa

Nụ cười rơi… Hồn rách tưa…

Ai người nhặt hộ vá thưa nỗi buồn 

Tim đau gấp nhịp thở luôn

Còn cha còn mẹ em buôn chữ tình

Trời giông sóng gió hãi kinh

Còn bao cơn nữa có thình lình không?

Cuộc đời gạn đục khơi trong

Mười hai bến nước em đong nỗi buồn

Trời mưa xoáy nước có trôn

Cuốn dòng nước đục xa chôn nhọc nhằn.

Lê Yên.
01/19.

Chuyện ba đứa

Chuyện ba đứa

CHUYỆN BA ĐỨA
CHUYỆN BA ĐỨA

Chuyện ba đứa

Hắn bỗng bật cười thành tiếng. Người khách ngồi bàn bên cạnh quay sang nhìn, ngại quá, hắn gật đầu chào như có ý xin lỗi. Quán cà phê hắn ngồi đối diện bến xe. Nhìn cảnh tấp nập, ồn ào của khách về quê trong những ngày sắp tết, làm hắn nhớ nhà. Ký ức của hắn nhớ, và cứ thế trôi về thời hắn còn thanh niên. Chuyện 3 đứa hắn và hắn bật cười.

***

Quê nhà hắn nắng ghê lắm, vậy mà con gái quê hắn xinh đẹp đến lạ. Hắn và thằng bạn nối khố chơi thân với nhau từ hồi còn để chỏm, thanh niên tụi hắn cứ như ngựa hoang muốn phi những nước đại, thế mà tán gái thì dở ẹc. 
Hai đứa hắn có một cô bạn tên là Mây. Tụi hắn chơi thân với nhau, Mây càng lớn càng xinh đẹp. Còn hai đứa con trai tụi hắn thì lóng ngóng từ một thanh niên mới lớn, để có chút chững chạc của đàn ông. 

Xuân, Hạ, Thu, Đông nắng gió quê hắn như thay áo mới cho Mây. Mái tóc óng mượt ôm lấy khuôn mặt xinh, buông xuống bờ vai thon, trong tà áo dài thướt tha mỗi chiều đi lễ. 

Hình như có điều gì đó lạ lạ giữa 3 đứa hắn.

Cho đến một hôm, thằng bạn nối khố ngập ngừng tâm sự với hắn. 

– Tao đã thương Mây rồi. 

– Mày nói vậy là sao? 

– Thì tao thương Mây! 

– Có nghĩa là mày yêu hả? 

Cái từ yêu thần thánh này hai đứa hắn vẫn còn mơ hồ. 

Bạn hắn yêu, mà tim hắn đập thình thịch. Có điều gì cũng lạ lắm trong hắn. 

Một chiều Chủ nhật sau khi tan lễ 3 đứa hắn rủ nhau đi ăn chè, vô quán chưa được 5 phút, hắn kiếm cớ rút lui, tạo cơ hội cho bạn.  

Qua hôm sau vừa gặp mặt hắn đã hỏi:  

– Sao rồi! Mày đã nói với Mây chưa? 

– Tao định nói mà run quá! Lần sau sẽ nói. 

Và cái ngày sẽ nói đó cũng tới, bạn hắn kể cho hắn nghe lần đầu nói thương một người con gái, hắn ậm ừ cho qua chuyện, vì đang phải đấu tranh bên trong và cuối cùng hắn quyết định: “Không thương bồ của bạn”. 

Con gái 18 đôi mươi là nỗi lo của cha mẹ. Mỗi lần hai đứa hắn qua nhà Mây chơi, phụ huynh để ý từng chút, không hiểu sao trong mắt người lớn hắn được điểm hơn bạn, có lẽ cộng thêm điểm hắn là con trai một. Và thế bạn hắn bị cấm cửa. 

Những lần hẹn hò sau đó, bạn hắn đứng xa xa, còn hắn vô xin phép cho Mây được đi chơi. 

Hắn cười nói với bạn: 

– Nhớ về sớm, để tui còn đưa Mây về trả nghe bạn. 

Hắn cho hai tay vào túi quần, lững thững đi, con đường đất thoắt ẩn, thoắt hiện nhờ ánh sáng cửa sổ từ những ngôi nhà hai bên đường. Cái mùi ngai ngái của đất tươi hoà quyện với mùi cây cỏ hai bên đường, phảng phất trong gió, hắn hít một hơi cái mùi đặc trưng của quê hương căng phồng lồng ngực. 

Hắn nhớ lời cha dạy “Con trai phải có công danh sự nghiệp rồi mới lấy vợ”. Hắn nghĩ tới bạn và Mây. 

Sao hắn lại phải suy nghĩ.Hình như trong hắn có nhiều hơn một chút tình bạn với Mây. Những lúc có chuyện buồn Mây lại tìm hắn và thế cứ ngồi nghe rồi nhìn Mây khóc.  

Hắn vẫn là chim xanh, 3 đứa hắn bên nhau như thế cho đến một ngày. Hai thằng hắn trúng Nghĩa vụ Quân sự. 

Mai lên đường. 

Tối đó hai đứa hắn sang nhà Mây. Bạn hắn lại đứng ngoài ngã tư. Hắn vào nhà, nhìn thấy ba, mẹ của Mây đang ngồi hóng mát trước hiên. Hắn lên tiếng: 

– Dạ con chào hai bác. 

– Ừ, con mới qua. (Ba Mây lên tiếng.) 

– Ngồi chơi con. (Mẹ Mây nói với hắn rồi ngoái vào trong kêu) 

– Mây ơi! Có bạn con qua chơi nè! 

Hắn đứng im một phút rồi lên tiếng: 

– Hai bác cho phép con đưa Mây đi ăn chè. 

– Ừ, đi rồi về sớm. (Ba Mây đồng ý) 

Hắn:

– Dạ.

Nháy mắt với Mây nãy giờ đang đứng ngoài ngạch cửa. Chờ một chút Mây thay đồ bước ra. Bộ đồ kiểu màu tím cộc tay, cổ trái tim, xẻ tà hai bên. Hình như có chút son môi.  

Bồ của bạn mà sao hắn ngắm kỹ.

Hắn nghĩ tiếp “Có phải trời sinh con gái đẹp để làm mềm lòng những thằng con trai như hắn”. 

Mây lên tiếng chào ba, mẹ: 

– Ba mẹ con đi. 

Từ xa đã thấy thằng bạn nối khố đi qua, đi lại sốt ruột.  

Hắn nhắc chừng: 

– Nhớ nhé hai bạn. Đừng về trễ quá! 

Hắn biết đêm nay, hai bạn ấy chia tay. Hắn đứng đó, nhìn hai người bạn nắm tay, rẽ ngang qua một con đường. 

Hắn thích đi bộ trên những con đường quê. Con đường không có tên mà hắn thuộc như lòng bàn tay. 

Ra tới đường nhựa, đó là con đường liên tỉnh ngang qua quê nhà hắn. Ghé vào quán cà phê bên đường. Tìm một chỗ ngồi, hắn kêu cà phê đá, tự nhiên hắn buồn, suy nghĩ mông lung. Thanh niên như hai thằng hắn lỡ thầy, lỡ thợ, tương lai mù mịt. 

Sau sự kiện lịch sử 1975. Sự thay đổi lớn, thay đổi luôn số phận của những con người.

Nhìn đồng hồ đã 9 giờ. Hắn trả tiền cà phê đi đến điểm hẹn. Hắn đi thong thả, chậm rãi như tận hưởng những bước chân trên con đường đất quen thuộc. Hẹn ngày trở lại. Hai chân hắn đứng không yên một chỗ để đuổi những con muỗi.  

Đã 9 giờ 30. Tim hắn bắt đầu đập nhanh, đầu hắn nghĩ lung tung. Hắn nhìn dáo dác, chợt rõ dần bóng dáng hai bạn qua ánh sáng từ khung cửa nhà ai đó mở vội. Hắn thở phào nhẹ nhõm. 

– Hai bạn làm tui phát lo. 

Mây cười trả lời: 

– Đúng giờ mà! Tạm biệt nhé! 

Nói rồi Mây nắm lấy tay hắn như thầm cám ơn. Hắn cảm giác như có điện chạy qua. Hắn rút tay ra và nói:  

– Tạm biệt. 

***

Thời gian quân ngũ chưa hết, những cánh thư đi về hai đứa hắn chụm đầu đọc chung thưa dần. 

Cho đến một hôm nhận được lá thơ, kèm theo thiệp hồng. 

Mây lấy chồng. 

Thằng bạn nối khố bỏ ăn hai ngày, còn hắn cười chua chát “Phải thôi! Mấy năm bộ đội, ra quân tay trắng, làm sao lấy vợ”. Có những chiều buồn hắn ôm đàn ghi ta hát “sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương, anh pha mực cho vừa tà áo tím”. Giọng của hắn truyền cảm. Chiều như xuống thấp hơn. Bạn hắn nhớ Mây, còn hắn nhớ màu áo tím. 

Những ngày đơn vị hắn đi khai hoang. Có những ngọn đồi thấp thoáng sim dại trên rừng nguyên sơ. Những hoa sim tím được hắn ép vào trang thư gởi về bên Mây. Hắn chợt mơ hồ về sự thủy chung của màu tím. Có lẽ nó chỉ đúng ở một bề của cuộc sống.

Đêm trên lán trại đơn vị. Hai đứa hắn nằm ngắm sao. Không biết bạn hắn thấy gì qua những ví sao xa tít tắp đó. Riêng hắn! Muốn xuyên qua sư tận cùng của bầu trời, xem có nỗi buồn nào chạm vào tâm hắn mà nghe đau quặn lòng.

Hắn quay sang hỏi bạn: “Tao hỏi mày chuyện này?” Bạn hắn thờ ơ trả lời: “Chuyện gì?” Hắn nói trong gió thoảng: “Hôm chia tay Mây, Có hôn cô ấy không?” Bạn hắn bật dậy ngây người lặng yên! Hắn nén tiếng thở dài, chợt thấy thương thằng bạn nối khố. Bàn tay hắn với những nốt đắng trên phím đàn lạc trong đêm.

Hai đứa hắn ra quân. Làn da rám nắng nhìn ra dáng đàn ông hơn. Tất cả như sang một trang mới. Hai đứa hắn không còn lang thang trên những con đường ngày cũ. Một hôm thằng bạn nối khố qua nhà hắn báo tin sẽ đi làm ăn xa. Hắn lặng thinh nhìn ra ngoài sân, những miếng khoai luộc mẹ hắn xắt phơi trên những cái mẹt như nhảy múa dưới cái nắng gay gắt.  

Cuộc đời là một con tàu với những sân ga. Sự chia tay nào cũng xốn xang làm hắn khó chịu. Hắn ghét cảm giác này. 

Hắn cũng một đôi lần thất tình. Giờ đây hắn có một “mái nhà”, một công việc. Thời gian của hắn không trống, nhưng bên trong hắn thỉnh thoảng vẫn có một khoảng trống. Những lúc như thế hắn thường ra ban công hút một điếu thuốc lá. Khói thuốc làm hắn ho. Hắn không ghiền, nhưng đôi khi nhớ khói thuốc, nhớ thói quen rít một hơi dài rồi thổi ra những vòng tròn, hay thở ra một làn khói mỏng tan dần rồi biến mất. 

Hắn nhớ nhà, nhớ quê. Nơi hắn yêu thương nhưng không thuộc về. Hắn cũng tha phương. Cứ mỗi lần sắp tết hắn lại muốn về quê. Những lúc như thế ký ức lại dừng ở tuổi thanh niên có ba đứa với quặn thắt nỗi buồn. 

Chợt thèm cảm giác của ly rượu đầu tiên, vừa đủ khiến hắn lâng lâng trong sự tỉnh táo để cảm nhận những yêu thương.

Lê Yên
Tháng 12 – 2017

Cảm nhận thơ: Nhà thơ Nguyễn Thành

Cảm nhận thơ: Nhà thơ Nguyễn Thành

Cảm nhận thơ:

Nhà thơ

Nguyễn Thành

Lời tự tình

Thật êm ả. Khoảng trời sớm mai, khi mà những hạt bụi còn ngủ im chưa nhảy múa trong trong nắng, gió, sương đêm ướp dịu không gian. Mặt trời còn bận trang điểm.

Tôi ngó nghiêng ra trước sân chỉ có những chú chim sâu dậy sớm líu lo, chao lượn từ tán cây xanh xuống bờ tường lách cách đôi chân nhỏ xíu đáng yêu, nếu tôi không hòa mình vào bữa tiệc này thì thật đáng tiếc. 

Sự khởi đầu của một ngày mới, tôi nhắc chiếc ghế đặt cạnh bờ tường, một góc ngồi đọc sách thú vị, thói quen nữa tiếng đọc sách buổi sáng. Trên tay tôi là tập thơ “Hồn thôi mưa tạnh” của nhà thơ Nguyễn Thành. Tôi lật từng trang giấy mỏng và theo tác giả qua miền cảm xúc.

Nè bạn! Nếu bạn có duyên với thi ca, bạn đang chạm vào “Hồn thôi mưa tạnh”. Cầm tập thơ trên tay, bạn nghĩ tác giả là người thế nào? Hãy cùng tôi nhé, khám phá tập thơ này để hiểu thêm về con người anh ấy.

Tôi xin phép không bình về kỹ thuật và tài năng của tác giả, vì những điều này đã được các nhà bình văn học nói đến, tôi chỉ xin được phép hòa vào cảm xúc trong từng con chữ mà tác giả đã thổi hồn, bật lên được những cung bậc trong mỗi bài thơ để độc giả bắt gặp mình đâu đó trong những lời tự tình của anh.

“Buồn như trấu cắn… Trời ơi!
Ai thò tay bóp tả tơi cõi lòng
Cho hồn rách cả hư không
Để đêm mòn mỏi ngóng trông mộng về…”
(Soi đời hẩm hiu)

Bạn và tôi cũng đã có lúc như thế. Cái cảm giác ray rứt tưởng chừng ai đó cào cấu tâm can. Khi phải đối diện với thất bại, với những nghịch cảnh của đời sống. Hay có lúc chỉ là một cơn gió lùa đám lá rụng trên mái hiên trong đêm cô tịch, ta như sờ được nỗi cô đơn đặc quánh chung quanh.

Tác giả đã lột tả hết tận cùng sự chà xát của nỗi buồn để rồi vùi vào cơn mộng say một đợi chờ. Cũng nên như thế! cho phép mình đắm vào sự huyễn hoặc tê cứng cảm xúc trong phút chốc.

“Buồn thật… Rượu vô càng thấy buồn
Đời như nắng ráng hoàng hôn
Phất phơ ánh rải ven bờ cỏ
Từ đáy nhìn lên một chấm tròn…”
(Cái bóng dửng dưng)

Ngày sống luôn phải tiến về phía trước, phải không bạn? Vậy sao có lúc ta cứ mãi ngoái nhìn lại? Phần phong phú trong thơ của tác giả như những hạt mầm nảy lên phiến đất hồng hoang ta lấp bằng những sắc màu hiện tại, một ảo ảnh giả thật mông lung.

Ta tìm vui trong chút bụi trần như cánh hoa kia bám vào kẽ đá lạnh, chùm hoa mọc rễ bám xuống chút đất ít ỏi cho cánh hoa vươn lên tự do trong nắng. Cánh hoa kia không để ý đến người xem, vì khi để ý đến người xem là đã đặt một điều kiện cho mình thì sự tự do không còn nữa.

“Mưa cứ dập vào nỗi nhớ xưa
Trái tim đau mãi vẫn chưa chừa
Hạt rơi từng giọt sầu lau lách
Tức bật tung mầm những chát chua…”
(Thổn thức mưa chiều)

“Mặc kệ tiếng đời lanh lảnh kêu
Thi ca chợ ế buổi tan chiều
Gieo vần, nối chữ tàn thương tích
Bụng đói, mắt mờ vẫn cứ phiêu…”
(Sầu quanh chén rượu rơi buồn)

Cuộc đời như một lăng kính muôn màu. Ta nằm đâu đó mặt này hay mặt kia của cuộc sống. Tâm thức luôn muốn vươn lên như hoa Hướng Dương tìm mặt trời. Tìm cái tốt đẹp đã bị những lo toan đời thường, khiến chúng ta luôn bận rộn để rồi nhắm mắt lao tới trên con đường cố hữu của mình.

Chúng ta có quen với việc đứng lại kiểm tra mình và tự hỏi: Phải chăng tất cả chỉ có thế? Tôi bỏ sót điều gì chăng? Sự trăn trở và ước muốn đi tìm cái thực tại tốt đẹp được tác giả thể hiện nhẹ nhàng nhưng nghe sâu thẳm một khát khao

“Trời sáng nay lung linh tà áo mới
Đất chuyển mình rộn rã khúc nghê thường
Nắng vàng len qua nhành lộc biếc
Nhịp nhàng theo làn gió
Run rẫy vũ điệu mùa xuân…

Ta vẫn tỉnh mê trong chốn vô thường
Muốn tìm về cội nguồn trong tiềm thức
Gõ cửa mùa xuân cũ
Tìm lại vị ngải hương ta say từ dạo ấy…”
(Gõ cửa mùa Xuân cũ)

Biết là thế, những trăn trở đời thường, những khát khao tốt đẹp. Bên trong người đàn ông ấy vẫn vọng về ký ức ngày tháng thanh xuân, tuổi thơ thật dễ thương. Nó như những hoa nắng xôn xao, làm mềm cảm xúc, để mỗi lần nhớ lại ta không khỏi cười một mình với những nụ vu vơ.

“Ngày xưa chung lối trường làng
Đuổi hoa bắt bướm chiều vàng chân mây
Tuổi thơ vương dấu những ngày
Bên bờ suối vắng bay bay cánh diều”
(Trích Hoa mắc cỡ)

“Lạ thật
Thủa ấy
Oánh lộn với thằng to con chẳng sợ
Đứng trước mặt cô gái bé tẻo teo
Tim đập bình bịch muốn rớt ra ngoài
Chỉ có mấy từ thôi
Mà cứ ấp úng mãi chẳng thành lời
Dù hôm trước đã tập nhuần nhuyễn trước gương…”
(Lạ thật)

Mẹ là điều tuyệt vời nhất trên thế gian. Phải không bạn? Tình cảm đó được ví như biển cả mênh mông, biển ôm từng con sóng, cứ thế lặng lẽ, dịu êm cho đến cuối chiều. Đôi lúc ta yêu mẹ đến vô cùng, nhưng không biết bày tỏ không diễn đạt được. Bạn hãy đọc những câu thơ này nhé! Xem tác giả trải hộ lòng ta nhưng yêu thương dành cho mẹ như thế nào!

“Mẹ giờ tóc đã muôn chiều
Chiều quên, chiều nhớ thêm chiều phôi phai
Nắng tàn ru chiếc lá bay
Thu như cuối độ thoảng lay lắt buồn…

Ngày mai rồi lại ngày mai
Mẹ già như chuối chín cây đợi chờ
Hoa xuân nở muộn bên bờ
Con đây ôm cả một trời quắt quay…!”
(Mẹ tôi)

Tác giả là một người đàn ông của gia đình. Trân trọng một nửa yêu thương của mình. Cái vẻ ngoài điềm đạm của anh được thoát ra từ bên trong, tôi nghĩ thầm “là điểm tựa bình an cho chị ấy đây”, mỗi người một con đường.

Có con đường nào mà chẳng chông gai, gập ghềnh. Có những lúc nắng gió, mưa dầm, cũng có lúc mơ hồ lạc lối, tình yêu và sự đồng điệu hòa làm một đã dẫn lối chung đường. Sự ngọt ngào bằng cả tâm mình tác giả gởi vào thơ những lời dung dị, đậm nghĩa tình dành tặng cho người phụ nữ của mình nhân ngày tám tháng ba, thật cảm động.

Thật bồi hồi khi đọc bài thơ này. Không biết bạn có giống tôi không? Luôn ngưỡng mộ những cặp đôi hạnh phúc. Họ đã đi với nhau một chặng đường rất dài, và họ đã phải chiến thắng bản thân cũng như khó khăn đường đời, để cả hai luôn là một nửa của nhau mỗi người chỉ là một nữa bạn nhé! Mới khép tròn yêu thương.

“Ngày này tháng nọ năm xưa
Anh chờ em dưới cơn mưa mùa
Chẳng hoa cũng chẳng có quà
Có con tim nóng vỡ òa nhịp yêu

Mà sao tình đượm bao điều
Vi vu trên phố những chiều dạo chơi
Mồ hôi đọng giọt đầy vơi
Mặt ngời rạng rỡ nụ cười trao nhau

Số mình hai đứa chẳng giàu
Vẫn nên duyên nợ vẫn âu yếm nồng
Trải qua gian khổ chất chồng
Cửa nhà yên phận nợ đồng lần qua

Tay em những ngón ngọc ngà
Nâng anh từng bước thăng hoa với đời
Nhọc nhằn giấu dưới nụ cười
Ân tình nghĩa nặng ngời ngời tháng năm

Lặng trôi trăng đã  quá rằm
Vết nhăn ẩn dưới thăng trầm  nhuốm sương
Trăm năm nợ vẫn còn vương
Tay anh vẫn đủ yêu thương ôm tròn
Trao em triệu triệu cánh hồng
Từ tim anh nở đượm nồng sắc xuân.
(Thơ tặng vợ 8/3)

Đọc Nguyễn Thành, mỗi một con chữ như là nắng, gió như khí trời gần gũi. Tác giả đã lật qua từng lớp thời gian với những bi, ai cuộc đời để rồi từ đó vươn lên trong một khát vọng tốt đẹp. Tôi đã bị cuốn vào “Đời thôi mưa tạnh” từ con chữ đầu tiên.

Hãy đọc chậm để cảm nhận bạn nhé! Những vần thơ chạm vào trái tim. Nếu một lần được gặp nhà thơ Nguyễn Thành bạn sẽ thấy thơ và người luôn gần gũi với đọc giả!

Cám ơn tác giả đã tặng cho đời một tập thơ hay!

Lê Yên,  3/19.

Lời giới thiệu tác phẩm: Đoạt hồn Tam Tuyệt(2)

Lời giới thiệu tác phẩm: Đoạt hồn Tam Tuyệt(2)

Lời giới thiệu tác phẩm:

Đoạt hồn tam tuyệt (2)
Nhà văn Mạc Dung

Tôi nôn nao một cảm giác khó tả, cảm giác hai bàn chân nhanh hơn một thời tuổi thơ. Tìm một góc yên tĩnh với cuốn truyện kiếm hiệp trên tay.

Ngày xưa những tác giả nổi tiếng của Trung Quốc như: Kim Dung, Huỳnh Dị, Cổ Long… với thế giới tưởng tượng phong phú trong tác phẩm đã hút hồn tôi say mê.

Nhân vật chính là những trang tuấn kiệt và giai nhân, những anh hùng cái thế. Với thiện, ác đấu đá tranh giành, tạo nên kịch tính hấp dẫn. Hiện tại tôi được đọc một bộ truyện kiếm hiệp không kém phần hấp dẫn của tác giả Mạc Dung.

Người Việt Nam, thật sự bái phục tác giả. Tính yêu văn học, say mê tìm tòi hiểu biết về nhiều lĩnh vực. Với một cây bút có tâm, cho dù tác phẩm là một thể loại kiếm hiệp hư cấu vẫn đầy tính nhân văn.

Tôi cảm nhận: Một khi đã đặt bút, từng chữ như là tâm huyết tác giả gởi gắm cho đọc giả. Với một tâm tưởng phong phú tác giả đã có nhiều tác phẩm hay! Đoạt Hồn Tam Tuyệt xứng đáng được trân quý trên kệ sách của những người yêu văn học!

Xuyên suốt Đoạt Hồn Tam Tuyệt, tác phẩm có tính giải trí cao. Xa rời đời sống thực tại nhưng vô hình chung, trong thế giới tưởng tượng đầy hư cấu đó, đất trời vẫn bạt ngàn xanh ngắt, trời, mây, non nước hữu tình, có tình yêu, tình bạn. Cái xấu được che đậy dưới nhiều danh xưng, mặt nạ để rồi tội ác hiện hữu. Và cuối cùng cái thiện cũng thắng cái ác.

Anh hùng cái chết nhẹ tựa lông hồng nhưng ân tình và lời hứa nặng tựa Thái sơn. Cao phong (nhân vật nam chính) dù tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc vì trúng kịch độc mà ngất đi quá một tuần trăng.

Khi tỉnh dậy trăn trở đầu tiên vẫn là đi tìm Lâm Gia Hân. Người con gái đã in bóng hình trong tâm trí chàng trai. Trong lòng đau như cắt, lệ khô thấm ngược vào trong: “Ai bảo anh hùng không rơi lệ? Thật ra giọt lệ của anh hùng đôi khi bi thảm hơn kẻ khác. Nó không chảy ra theo thói thường tình mà lại chảy vào một nơi không lời bày tỏ”.

Tình bạn chí cốt giữa ba chàng trai: Cao Phong, Lý Bằng,Trương Chí. Mỗi người một cá tính, nhưng có một điểm chung đều hào hiệp trượng nghĩa sống chết có nhau khiến ta ngưỡng mộ.

Giang hồ hiểm ác, tìm đâu ra tri âm, tri kỷ. Những mẫu đối thoại như: “Con người căn bản, có thiện tâm. Chẳng qua họ bị dục vọng làm mờ mắt” hay là: “Phải hòa mình vào cuộc sống mới hiểu hết nỗi thống khổ của bàn dân thiên hạ. Chỗ đứng của người nghèo và kẻ yếu thật sự không tồn tại”.

Tác giả muốn gì đây? Muốn đi tìm sự công bằng ư! Muôn đời trong nhân gian, kẽ mạnh hiếp kẻ yếu, người gian manh đầy mưu ma, chước quỷ luôn hại người.

Bã hư danh làm mờ con mắt thiện. Sự nhạy cảm như tơ đàn rung lên xa xót khiến tự do không còn khi trong tâm bao nhiêu ràng buộc, phiền não. Một trang hào kiệt với thuật khinh công tuyệt đỉnh, nhún mình một cái là vút đi như cơn gió không chạm ngọt cây. Vậy mà tâm tư nặng trĩu. Phải chăng vì hai chữ nghĩa tình! 

Qua bốn mươi chương của Đoạt Hồn Tam Tuyệt. Trải dài xuyên suốt, mỗi một chương đều có sự gay cấn, hấp dẫn giữa những tranh dành, đúng sai xuyên suốt. Bên cạnh đó không thiếu ân tình, nghĩa hiệp giữa sáng tối đan xen. Sự đan xen đó như một lực hút dẫn ta luôn dõi theo từng nhân vật, từng câu chuyện và mong một cái kết đẹp. 

Mạc Dung là một nhà văn đa tài. Nghiệp văn chương như là máu thịt không xa rời. Ông từng là một nhà báo, trong ban biên tập của tòa soạn tỉnh Vĩnh Long. Ông đã sáng tác nhiều thể loại: Truyện ngắn, truyện dài, truyện ma liêu trai chí dị. truyện tình cảm tuổi mới lớn. Thơ và bình luận văn học. 

Không phải ai cũng được cuộc đời đãi ngộ. Con đường mưu sinh của ông cũng khá gập gềnh khiến ông bỏ bút mười năm! Nhưng con chữ cứ mãi thôi thúc, tràn đầy trong tâm tưởng của ông, như nợ phải trả với đời.

Ông đã trở lại và cây bút của ông vẫn đầy nội lực. Chúng ta đã có Đoạt Hồn Tam Tuyệt hai trên tay. Hãy cùng tôi bạn nhé! Khám phá thế giới kiếm hiệp hư ảo như là một trải nghiệm nhân, tình, thế, thái trong một thế giới không có thực.

Tại sao tác giả phải mượn cái hư cấu đó? Phải chăng sự khát mơ chân, thiện, mỹ giữa thế giới thật, đôi lần trong cuộc đời tác giả đã khóc cười bên ly rượu cay. Để rồi thoát thai vào tác phẩm để lại cho đời.

Cám ơn nhà văn Mạc Dung với cả tâm huyết dành cho văn học. Để cho ra đời từng đứa con tinh thần, sẽ ở lại với đời những tác phẩm hay. Tôi tin rằng không phải bây giờ truyện của ông lưu hành trên các trang mạng và được đọc trong những câu chuyện ma hấp dẫn người nghe, mà còn lưu truyền mãi với thời gian.

Cám ơn bạn đã đến với tác phẩm Đoạt Hồn Tam tuyệt. Mong rằng món ăn tinh thần này thỏa niềm đam mê văn học của bạn. Đó cũng là sự trân quý chúng ta dành cho nhà văn Mạc Dung. Cám ơn ông rất nhiều. 

Lê Yên.
Sài Gòn 26/6/19.